Huyền Chip gây tranh cãi khi nói "ở Mỹ không sướng"
#1
Huyền Chip gây tranh cãi khi nói "ở Mỹ không sướng"

11:30 | 11/05/2018

[Image: huyen-chip-gay-tranh-cai-khi-noi-o-my-kh...006151.jpg]
Mới đây, Huyền Chíp lại gây xôn xao dư luận khi nêu ra 4 lý do khiến mình "không thích ở Mỹ".

"Nước Mỹ: Đi hay ở?"

Huyền Chíp tên thật là Nguyễn Thị Khánh Huyền, sinh năm 1990. Cô là đại diện của trào lưu người trẻ Việt tìm ra thế giới với những chuyến đi khám phá các miền đất lạ và khám phá chính mình.

Huyền là tác giả của hai cuốn sách kể về hành trình du ký của mình mang tên "Châu Á là nhà. Đừng khóc" và "Đừng chết ở Châu Phi!". Tuy nhiên, cô trở thành mục tiêu tranh luận của cộng đồng những người yêu thích du lịch vì những câu hỏi không trả lời thỏa đáng.

Sau khi những ồn ào dần lắng xuống, năm 2014, Huyền sang Mỹ du học tại trường Đại học Stanford (nguồn). Mỹ là quốc gia mà cô từng sống lâu nhất sau Việt Nam – 4 năm. Tuy nhiên, cô khẳng định bản thân không thích ở Mỹ, điều khiến không ít người bất ngờ.

[Image: o-my-khong-suong-1.jpg]


Huyền Chíp - người trẻ Việt với đam mê tìm ra thế giới với những chuyến đi khám phá các miền đất lạ và khám phá chính mình.

Huyền Chíp tâm sự: "Nước Mỹ có một vị trí rất đặc biệt trong lòng người Việt. Bỏ lại sau lưng những ký ức đau thương thời chiến tranh, nhiều người nhìn đến Mỹ như một miền đất hứa.

Du học Mỹ. Làm việc ở Mỹ. Lấy chồng lấy vợ Mỹ. Những chuỗi cửa hàng Mỹ như McDonald’s, Starbucks, KFC luôn chặt kín khách đến check-in.

Bản thân bố mẹ tôi cũng đã rất vui mừng vì tôi sang Mỹ sau một thời gian lang thang ở các nước mang tiếng là "nghèo". Vậy nên, khi tôi nói tôi không thích ở Mỹ, nhiều người có vẻ ngạc nhiên.

Tôi sống chủ yếu ở bang California. Mỗi khi có dịp, tôi cố gắng đi đây đi đó để tìm hiểu nhiều hơn về đất nước nơi mình sinh sống. Tính đến thời điểm này, tôi đã đi được 13 bang.

Đây là một phần rất nhỏ trong tổng số 50 bang của Mỹ, nên góc nhìn của tôi chắc chắn là phiến diện. Tuy nhiên, tôi nghĩ góc nhìn của tôi có thể giúp những bạn đang ôm ấp giấc mơ Mỹ hiểu thêm về đất nước này".

Huyền Chíp với những chuyến phiêu lưu mới ở nước Mỹ.

[Image: o-my-khong-suong-2.jpg]

Phải chăng "Giấc mơ Mỹ" đang ngày một xói mòn? Và đây là những lý do khá thuyết phục do Huyền Chíp đúc rút từ chính trải nghiệm, sự hiểu biết của bản thân để chứng mình rằng cái gọi là "Giấc mơ Mỹ" dường như đang dần chấm dứt.

"Trước khi mọi người đọc tiếp bài này, tôi muốn nhấn mạnh rằng nước Mỹ là vô cùng rộng lớn và đa dạng. Dân số Mỹ gấp ba lần Việt Nam nhưng diện tích rộng gấp 30 lần. Riêng bang California thôi đã rộng gấp rưỡi Việt Nam rồi...
Mặc dù phần lớn người Mỹ nói tiếng Anh, mỗi khu vực của Mỹ lại có cách sống rất khác nhau.

Phần 1: Bốn lý do tôi không thích Mỹ

Lý do 1: Ở Mỹ không sướng

Thỉnh thoảng, tôi bắt gặp bài báo với tiêu đề kiểu ai đó bỏ việc lương tháng trăm triệu ở Mỹ về Việt Nam. Bạn tôi hay bình luận: "Lương tháng trăm triệu ở Mỹ thì lại chẳng về." Lương tháng trăm triệu tức là khoảng $5000/tháng. Trả thuế 30% còn $3.500.

Ở khu tôi, thuê phòng riêng nhỏ cũng phải $2000, ăn ngoài một bữa rẻ cũng phải $20. Vậy là lương $5000/tháng chỉ vừa đủ trả tiền nhà và may ra tiền ăn, chưa kể tiền đi lại, chăm sóc sức khoẻ, chi phí phát sinh, đi chơi với bạn bè.

Nhiều người có suy nghĩ rằng cứ sang Mỹ là sẽ giàu. Lương tháng những ngàn đô cơ mà ăn sao hết! Nhưng tôi gặp nhiều người chuyển từ Việt Nam sang Mỹ sống than thở rằng điều kiện cuộc sống đi xuống hẳn. Ở Việt Nam, họ ở nhà riêng với vườn, có người giúp việc...

Sang Mỹ, họ phải thuê nhà chung cư nhỏ xíu, cả tháng mới dám đi ăn ngoài một mình, đau răng không dám đi khám vì chi phí nha khoa ở đây rất đắt, còn thuê người giúp việc còn lâu mới dám mơ tới vì chi phí nhân công ở đây cao.

Dù lợi thế khi làm việc ở Mỹ là khi đi du lịch ở các nước nghèo hơn, tiết kiệm một tháng lương Mỹ đi du lịch có thể cho bạn đi khá xa. Nhưng nhiều người ở Mỹ thu nhập chỉ vừa đủ sống, làm gì có tiền tiết kiệm mà đi đây đi đó.

Lý do 2: Đi lại bất tiện

Nhìn trên bản đồ, bạn có thể thấy Mỹ gần như chiếm trọn một nửa châu lục Bắc Mỹ. Nếu bạn ở sát biên giới phía Nam nước Mỹ sang Mexico tiện, hay ở gần biên giới phía Bắc sang Canada tiện.

Nhưng nếu bạn ở đâu đó khác trong nước Mỹ và muốn đi ra nước ngoài thì sẽ phải bay chuyến rất xa. Và sau khi đã đi hết hai nước láng giềng, muốn đi đâu bạn sẽ phải cần cả tuần nghỉ liền vì ngồi máy bay không có khi đã hết ngày.


Tôi ở Mỹ gần 4 năm trời đi được có thêm 7 nước mới, mỗi lần đi về mà mệt rã rời vì ngồi máy bay lâu, xong rồi lại phải đấu tranh với chênh lệch múi giờ. Bạn tôi ở châu Âu có một quý mà đã đi được chục nước.

Lý do 3: Chính sách nhập cư không thân thiện

Mỹ là một trong những quốc gia với chính sách nhập cư vô cùng nghiêm ngặt. Phần lớn dân nhập cư Mỹ là theo dạng gia đình bảo lãnh hoặc lấy vợ lấy chồng. Một bộ phận nhỏ có thành tựu to lớn trong ngành của họ có thể nhập cư theo dạng "national interest" (sự có mặt của bạn trên đất Mỹ sẽ có ích lợi cho đất nước này).

Nếu bạn muốn nhập cư theo dạng du học rồi ở lại đi làm, tổng cộng thời gian có thể lên đến cả chục năm. Ở một số quốc gia như Úc hay Canada, sau khi bạn học đại học ở đất nước họ, bạn có thể trực tiếp nộp đơn xin.

Nhưng ở Mỹ, học xong rồi, muốn nhập cư, bạn sẽ phải xin việc ở một công ty có thể bảo lãnh thẻ xanh cho bạn… Trong suốt thời gian này, bạn sẽ phải phụ thuộc vào công ty, dù có không thích công việc hay tìm được công việc tốt hơn cũng không thể bỏ vì như thế visa của bạn sẽ hết hiệu lực!

Nhiều người, sau khi có thẻ xanh là có thể thở phào nhẹ nhõm. Nhưng ngay cả với những người có thẻ xanh, bạn vẫn có thể bị trục xuất khỏi Mỹ...
Lý do 4: Tiền học đắt đỏ

Chi phí cho bốn năm Đại học ở Mỹ có thể dễ dàng lên đến $200 nghìn – 300 nghìn. Thu nhập bình quân đầu người ở Mỹ năm 2016 là $57 nghìn.

Nếu một cặp vợ chồng có thu nhập trung bình, họ có thể sẽ phải tiết kiệm 20 năm mới đủ tiền cho hai con học đại học.

Với nhiều gia đình không tiết kiệm lâu dài được như vậy, con họ sẽ phải tự vay tiền để học đại học. Trong năm 2015, 68% cử nhân Mỹ tốt nghiệp nợ nần, với khoản nợ trung bình là $30,100.

Phần 2: Vậy tại sao nhiều người vẫn ở Mỹ?

Với nhiều điều không tiện ở nước Mỹ như vậy, nhiều người vẫn chọn nhập cứ sang Mỹ. Lý do nhiều người nói với tôi nhất là ở Mỹ, bạn có thể cảm thấy bạn thuộc về nơi này.

Ngược lại, nếu ở châu Âu, do phần lớn người dân ở một số nước là da trắng, nhiều người bảo với tôi rằng nếu bạn là người gốc Á, bạn có thể trở thành công dân nhưng thỉnh thoảng bạn sẽ có cảm giác như người ta vẫn đối xử với bạn như người nước ngoài.

Lý do khác là cơ hội nghề nghiệp. Những câu chuyện về "giấc mơ nước Mỹ" không phải không có cơ sở. Ở Mỹ, bạn đúng là sẽ có cảm giác bạn có thể trở thành bất kỳ ai, cho dù xuất phát điểm của bạn như thế nào.

Vì sự rộng lớn ở nước Mỹ, nếu bạn thất bại ở một thành phố, bạn có thể tìm kiếm ở cơ hội ở một thành phố khác".

Huyền Chíp: " Dù ở đâu, tôi chắc chắn sẽ dành kha khá thời gian ở Việt Nam...Có nhiều điều tôi có thể đóng góp cho nước mình"

Quan điểm của Huyền Chíp đã thực sự thu hút sự quan tâm của cư dân mạng, đặc biệt là  những người trẻ và làm bùng lên cuộc tranh cãi xoay quanh chủ đề này, rằng liệu có đúng là "Giấc mơ nước Mỹ" đã dần tan biến?
Những người đồng tình với ý kiến của Huyền Chíp, rằng nước Mỹ không phải là thiên đường đáng mơ ước như nhiều người lầm tưởng cũng đưa ra lập luận, trải nghiệm thực tế của mình.

Luôn cho rằng đi lao động, đi nước ngoài làm việc là sẽ giàu, có tiền gửi về nhà. Ảo tưởng hết sức!"

Lan Hoàng, một du học sinh vừa sang Mỹ gần một năm để sinh sống và học cao học tại bờ Đông chia sẻ cảm nhận của mình:  "Mình học về chính sách công thì thấy ngoài việc nền kinh tế phát triển ra, xã hội Mỹ cũng vẫn chưa khắc phục được nhiều vấn đề xã hội mà mình vẫn phàn nàn ở nhà hay các nước nghèo khác (vệ sinh an toàn thực phẩm, nạn tảo hôn ở một số bang, rồi phân biệt chủng tộc vô hình nhưng vẫn hiện diện...).

Tình hình chính trị hiện tại cũng như chính sách nhập cư khiến mình cảm thấy nhiều khi không được chào đón ở đây (về mặt tâm lý).

Nhưng cũng phải công nhận là nhiều cơ hội ở Mỹ nếu có được cũng sẽ mang lại nhiều lợi thế và kinh nghiệm học hỏi".

Bên cạnh đó, một số khác mà đa phần là người Việt định cư tại Mỹ một thời gian dài lại không hoàn toàn đồng tình với 4 lý do không nên ở Mỹ mà Huyền đưa ra. Họ cho rằng kinh nghiệm sống tại một quốc gia khi đi học so với khi sống và làm việc ở đó khác hẳn nhau.

Do đó, dù có vài năm sống, học tập và trải nghiệm ở nước Mỹ nhưng những phân tích của Huyền Chíp dù không sai nhưng vẫn chưa đủ độ sâu và đa chiều.

Bản thân Huyền Chíp cũng thừa nhận: "Nước Mỹ rộng lớn và đa dạng như vậy, tất cả những nhận định về nước Mỹ đều mang tính tương đối. Những lý do tôi kể trên đây có thể đúng ở nhiều khu vực, nhưng không đúng ở khu vực khác".

Về lựa chọn sẽ ở Mỹ hay về Việt Nam, Huyền Chíp chia sẻ cô không giới hạn lựa chọn của mình ở Mỹ hay Việt Nam, và cũng đang cân nhắc các nước khác. Tuy nhiên, sau cùng cô vẫn mong muốn dành nhiều thời gian, tâm huyết để đóng góp cho quê nhà.
Theo Trí thức trẻ
Reply
#2
Gặp Huyền Chip, tác giả ‘Xách Ba Lô Lên và Đi’ tại Little Saigon

Ngọc Lan/Người Việt
April 28, 2018

[Image: Huyen-Chip_01.jpg?w=800&ssl=1]Huyền Chip vừa tốt nghiệp chương trình cử nhân lẫn cao học ngành công nghệ máy tính khoa Trí Tuệ Nhân Tạo tại Đại Học Stanford. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)

WESTMINSTER, California (NV) – Một sáng đầu Tháng Tư, nhận được tin nhắn từ một người bạn, một độc giả, “Hi chị, có một cô bé tên là Huyền Chip, có viết quyển ‘Xách Ba Lô Lên và Đi’ cũng đình đám mấy năm trước, xong thi đậu vào Stanford và học mới ba năm đã tốt nghiệp. Chị có muốn phỏng vấn cô bé đó không?”

“Chơi luôn!” Tôi trả lời không chút đắn đo, bởi tôi đã nghe tên “Huyền Chip,” người từng làm “náo loạn” dư luận trong nước một thời.

Huyền Chip, tên thật là Nguyễn Thị Khánh Huyền, sinh năm 1990, trông trẻ trung hơn rất nhiều so với tuổi.

Ngoài gương mặt khá xinh xắn, mái tóc dài, dày, bồng bềnh, thì phong thái tự tin, giản dị của Huyền Chip là điều đặc biệt thu hút người đối diện trong cuộc chuyện trò.

Năm 2012, Huyền Chip trở thành “người tạo cảm hứng” cho không biết bao nhiêu người trẻ khi cô phát hành quyển sách có tên “Xách Ba Lô Lên và Đi” với tập 1 mang tên “Châu Á là Nhà! Đừng Khóc.” Quyển sách thu hút độc giả bởi lời quảng bá “đây là ký sự du lịch của cô gái đi 25 nước với 700 đô la.”

[Image: Huyen-Chip_04.jpg?resize=640%2C482&ssl=1]Bìa sách “Xách Ba Lô Lên và Đi” của Huyền Chip từng gây nên cuộc tranh cãi lớn tại Việt Nam năm năm trước (Hình: Zing)

Tuy nhiên, không lâu sau, khi tập 2 của quyển sách ra đời mang tên “Đừng Chết ở Châu Phi” thì bỗng dậy lên làn sóng tranh cãi về tính chân thực của quyển “Xách Ba Lô Lên và Đi.” Nhiều người cho rằng không thể nào tin được chuyện một cô gái trẻ có thể đi du lịch qua chừng ấy nước, trong đó có cả Israel lẫn Palestine, Châu Phi,… mà chỉ với $700 bỏ túi.

Cuộc tranh cãi này được người trong nước đánh giá là “quả bom truyền thông của năm 2013.”

Khi những nghi vấn vẫn còn là nỗi hoài nghi thì, đùng một cái, Tháng Ba, 2014, Huyền Chip báo tin cô nhận được học bổng toàn phần, bao gồm cả chi phí học hành, ăn, ở, du lịch do trường Đại Học Stanford, Mỹ, cấp.

Và, cô lại xách ba lô lên, tiến thẳng vào Stanford, để chưa đầy bốn năm sau, giữa Tháng Ba, 2018, cô hoàn tất cả chương trình cử nhân lẫn cao học ngành công nghệ máy tính (computer science) khoa Trí Tuệ Nhân Tạo (Artificial Intelligence).

Đi khắp nơi vì “điếc không sợ súng”

Huyền Chip kể, cô đam mê du lịch từ khi còn nhỏ. “Em nghĩ hồi nhỏ ai cũng có những ước mơ đi du lịch vòng quanh thế giới. Em cũng thế. Thêm nữa, rất may mắn là mặc dù bố mẹ em làm nông ở Hải Hậu, Nam Định, nhưng cả quê em chỉ có bố mẹ em đặt báo cho em đọc,” cô kể.
Theo Huyền, những gì cô đọc được từ sách báo đều rất hay ho, thế nên thỉnh thoảng có khi đi học về Huyền đạp xe đi cách xa nhà cả mấy mươi cây số để nhìn ngắm những gì khác với cảnh vật xung quanh cô.
Huyền nhớ, “Đến khi học cấp 3 thì em bắt đầu ‘bắt’ xe đi Mộc Châu, đi các vùng phía Bắc, cứ thế mà đi thôi.”

Nhà nghèo, “bố mẹ cũng vất vả không có điều kiện dẫn em đi chơi,” nên những chuyến tự đi của Huyền cũng là những chuyến đi bằng xe, đến những nơi có nhà họ hàng hay bạn bè, người quen để xin tá túc.
Huyền cho hay, sau khi học xong lớp 12, cô nộp đơn xin học bổng vào trường Đại Học Stanford, “vì em thích trường đấy,” nhưng bị từ chối, “thế là em buồn quá, không muốn học trường gì khác nữa. Khi đó, có một công ty ở Malaysia cũng mời sang làm việc. Em sang đấy làm việc khoảng nửa năm thì bỏ đi du lịch.”

[Image: Huyen-Chip_02.jpg?resize=640%2C853&ssl=1]Huyền Chip tại Ciudad de la Habana, Cuba (Hình: Facebook Huyền Chip)

Huyền đi du lịch liên tục trong hai năm, quanh các nước Châu Á và Châu Phi trước khi cho ra đời tập sách “Xách Ba Lô Lên và Đi.”

“Thông tin các thứ gì liên quan đến cách thức xin visa, nơi ăn chốn ở, đặc điểm con người xứ sở… đều có hết trên mạng. Em nghĩ thế hệ em cũng may khi lớn lên đã có tất cả thông tin, cần gì cũng có thể biết được hết,” Huyền nói.
Kể lại “những chuyến đi nguy hiểm” trong cuộc hành trình, cô nói, “Nếu bây giờ nghĩ lại thì em thấy ngày xưa nguy hiểm thật, nhưng mà ngày đấy có thể em chưa biết thế giới ngoài kia nó nguy hiểm như thế nào nên thấy không có gì là nguy hiểm. Cứ như kiểu ‘điếc không sợ súng’ vậy.”

Ngẫm nghĩ một chút, cô nói thêm, “Những chuyện giờ em thấy nguy hiểm là lần suýt bị bắt cóc ở Israel, lần đi nhờ xe từ Ethiopia sang Kenya, trên một trong những con đường nguy hiểm nhất ở Châu Phi.”
Tuy vậy, Israel lại là “nơi em rất thích vì em gặp rất nhiều người thú vị ở đó, dù đó chỉ là một đất nước nhỏ xíu nhưng đẹp ơi là đẹp, con người Israel phong thái rất cởi mở thân thiện, nói chuyện rất hiểu biết. Khi sang Hungary thì em thấy cũng rất nhiều người dễ thương.”

Ngừng du lịch, vào Stanford bằng học bổng toàn phần

Đi du lịch liên tục, rồi viết sách, bỗng dưng Huyền Chip bỏ hết để đi học. Tác giả từng tạo nên “quả bom truyền thông của năm 2013” tâm sự, “Ngày trước khi em nghĩ đến chuyện đi học thì trúng ngay đợt ra mắt sách đầu tiên. Bao nhiêu người xúm lại khen, mà em thì còn quá trẻ để nhận ra được lời khen nào đúng, lời khen nào không. Chỉ thấy mình được khen nhiều quá thì không còn tỉnh táo nữa, rồi mình có những phát ngôn không được khiêm tốn cho lắm, để sau này nhìn lại thấy thật là xấu hổ.”

“Nhưng sau đợt ra mắt sách lần thứ hai thì em mới nhận ra là mình còn quá nhiều điều thiếu sót, những ảo tưởng về bản thân hoàn toàn tan biến hết. Khi đó em nhận ra rằng em cần phải có một môi trường để phát triển bản thân. Em nghĩ đã đến lúc mình phải tập trung đi học, đầu tư thời gian vào việc học,” cô nói.

Có người cho rằng kinh nghiệm của những năm đi du lịch đã góp phần quan trọng trong việc hình thành những lá thư xin học bổng của Huyền Chip, giúp cô được chấp thuận một cách dễ dàng cho học bổng toàn phần bốn năm ở Đại Học Stanford, ngành công nghệ máy tính.

“Em học về công nghệ máy tính chuyên ngành về trí tuệ nhân tạo, nên em muốn làm nghiên cứu về mảng đấy. Đồng thời em cũng muốn viết. Em muốn cân bằng cả hai chuyện nghiên cứu và viết. Trong khoảng 10 tuần tới thì em có tham gia làm nghiên cứu với một giáo sư trường đại học London ở Anh, và em cũng đang viết cuốn sách ‘Con Đường Em Chọn’ tháng tới ra mắt ở Việt Nam, đây là cuốn sách về những kỹ năng em học được trong thời gian qua. Em cũng đang viết một cuốn sách chuyên về trí tuệ nhân tạo cho một nhà xuất bản bên này, đến Tháng Hai năm sau ra mắt,” cô nói về những dự định sắp tới.

Dám nhìn thấy sự vấp ngã, để đứng lên, bước tiếp

Nhiều năm du lịch khắp nơi, rồi viết sách, được nhận học bổng toàn phần vào trường danh tiếng của Mỹ, cứ nghĩ cô rất mạnh mẽ, nhưng Huyền cho biết cô từng cảm thấy mất cân bằng trong cuộc sống, nhất là khi mới bước chân vào giảng đường đại học, rồi khi bị người yêu – người mà cô “cố gắng bám lấy để tìm một điểm tựa” lúc mới vào Stanford – phản bội, thì “toàn bộ thế giới như sụp đổ hết,” cô rơi vào trầm cảm mất mấy tháng.

Nhưng “thời gian” đã là phương thuốc màu nhiệm giúp cô bình tâm trở lại.

“Em nhìn những người xung quanh, thấy không ai có cuộc sống hoàn hảo như mình nghĩ. Khi nói chuyện với bạn bè, em thấy nhiều người còn gặp những vấn đề lớn lao hơn, trong khi vấn đề của mình thật sự không có gì là to tát, nó vô cùng nhỏ bé. Em lại nghĩ trong khi có người muốn đưa người lên Sao Hỏa, người thì miệt mài nghiên cứu muốn chữa bệnh ung thư, mà sao mình lại để tâm trí lo nghĩ cho những chuyện vặt như vậy, tại sao mình lại để cho một người nào đó không tôn trọng mình, làm ảnh hưởng đến cuộc sống của mình như thế, em thấy mình không thể nào để cuộc sống mình vô nghĩa như thế được,” Huyền tâm sự.

Chính vì vậy, chưa bao giờ Huyền có những suy nghĩ bi quan, tiêu cực. Bởi, như Huyền nói, “Em nghĩ cuộc sống rất quý báu, cuộc sống với em là một sự tò mò, em rất muốn biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo, tiếp theo trong cuộc sống. Em chưa bao giờ nghĩ đến chuyện tự tử, ngay cả lúc buồn chán nhất, vì em chỉ nghĩ đơn giản là nếu mình kết thúc cuộc sống của mình thì mình không thể nào biết được chuyện gì sẽ xảy ra sau đó.”

[Image: Huyen-Chip_03.jpg?resize=640%2C426&ssl=1]Huyền Chip tại Hampi, Karnataka, Ấn Độ. (Hình: Facebook Huyền Chip)
Huyền cho biết, hiện giờ cô “không còn liều lĩnh như ngày xưa.” Cô giải thích, “Có thể ngày xưa em đến từ vùng quê rất là nghèo, gia đình cũng nghèo, em cũng không có bằng đại học, em không có gì để mất, nên em thấy chả có gì tồi tệ có thể xảy ra cả. Nhưng bây giờ ngồi nghĩ, nếu mình bỏ ra sáu tháng mình đi lung tung thì trong sáu tháng đó có bao nhiêu người làm nghiên cứu và cho ra đời biết bao nhiêu báo cáo mới, mình không đọc được thì tiếc quá. Khi có những lo nghĩ như vậy thì mình không còn sự liều lĩnh như ngày xưa nữa.”

Cô gái có mái tóc bồng bềnh như sóng chia sẻ, “Ngày xưa em nghĩ cứ làm điều gì khiến mình hạnh phúc là được. Bây giờ nghĩ lại thì em thấy hạnh phúc như thế là ích kỷ. Nhiều người rất hạnh phúc không phải vì cuộc sống của họ tốt đẹp, mà đơn giản là họ không biết điều gì hơn những gì họ đang có.”

Huyền nói thêm, “Giờ thì em nghĩ có một mục tiêu gì mình hướng tới và mình đạt được nó thì đó là mãn nguyện – ‘fulfill.’”

Và mục tiêu của Huyền Chip chỉ là “cố gắng rằng mình của ngày hôm nay tốt hơn mình của ngày hôm qua.” (Ngọc Lan)
Reply
#3
Đọc qua tin tức ngắn về Huyền Chip, tui có một sự thán phục và thiện cảm về cô gái trẻ Việt can đảm nầy. Cô ta có một cái nhìn phóng khoáng về cuộc sống hiện tại xẩy ra từng nơi cô đã đến. Nhưng nếu tui có dịp gặp cô ta thì tui sẽ hỏi, tại sao cô nhận Stanford U. Mà không nhận Oxford ở Anh, hay  Humboldt ở Đức, hay Sorbonne ở Pháp nếu những đại học nầy cấp cho cô ta học bổng toàn phần như Stanford đã cho.

Ô hay là bác Phóng Viên dễ gặp cô ấy hơn tui thì nhờ bác hỏi dùm nha.  Rollin
Cá bơi về bến mơ. 
Reply
#4
(2018-05-23, 12:38 AM)Cá hồi Wrote: Đọc qua tin tức ngắn về Huyền Chip, tui có một sự thán phục và thiện cảm về cô gái trẻ Việt can đảm nầy. Cô ta có một cái nhìn phóng khoáng về cuộc sống hiện tại xẩy ra từng nơi cô đã đến. Nhưng nếu tui có dịp gặp cô ta thì tui sẽ hỏi, tại sao cô nhận Stanford U. Mà không nhận Oxford ở Anh, hay  Humboldt ở Đức, hay Sorbonne ở Pháp nếu những đại học nầy cấp cho cô ta học bổng toàn phần như Stanford đã cho.

Ô hay là bác Phóng Viên dễ gặp cô ấy hơn tui thì nhờ bác hỏi dùm nha.  Rollin

Có lẻ lúc đầu cô ta nghĩ Mỹ là thiên đường như mọi người ở VN, cô mới nhận học bổng Stanford.

Nhưng qua 4 năm ở Mỹ rồi cô ta mới giác ngộ Mỹ là địa ngục, VN mới là thiên đường  Rollin

Chắc gì cô Huyền Chip thèm gặp tôi đâu bác .

Nước Mỹ cô ta còn chê, vô danh như tôi sao cô ta phải tiếp  Lol
Reply