Hiệp ước tự sát: Điều gì sẽ xảy ra ngay khi chúng ta đặt chân đến Greenland…
#16
Cuộc tổng đình công ở Minnesota: Điềm báo cho nước Mỹ

Lời giới thiệu: Một tiểu bang ngừng hoạt động không phải vì bão tuyết, mất điện hay thảm họa thiên nhiên, mà vì sự lựa chọn chính trị có ý thức. Sự kiện bất tuân dân sự ở Minnesota hôm nay trở thành tâm điểm của nước Mỹ khi người dân đồng loạt ngưng làm việc, đóng cửa hàng quán, hạn chế tiêu dùng và hỗ trợ lẫn nhau như một cách phản kháng. Cuộc tổng đình công này không chỉ là hành động bất tuân dân sự hiếm hoi trong lịch sử hiện đại của Mỹ, mà còn là lời cảnh báo sớm cho những điều có thể lan rộng ra trên toàn quốc.

Trong bối cảnh chính quyền Trump ngày càng đẩy mạnh các biện pháp cưỡng chế, đặc biệt thông qua ICE, phản ứng của tiểu bang Minnesota cho thấy một dạng sức mạnh khác với biểu tình trên đường phố hay tranh luận chính trị thông thường: Sức mạnh của cộng đồng tự tổ chức, của sự đoàn kết thầm lặng và của việc rút sự đồng thuận khỏi cỗ máy kinh tế – xã hội. Ở đây, phản kháng không chỉ là xuống đường hô khẩu hiệu, mà là ngừng vận hành một hệ thống được coi là bình thường.



Giáo sư Robert Reich, Cựu hiệu trưởng Trường Chính Sách Công Goldman, thuộc đại học UC Berkeley và là cựu bộ trưởng Bộ Lao Động, phân tích: Vì sao Minnesota với truyền thống tương trợ, tổ chức lao động và ký ức tập thể về bạo lực nhà nước, lại trở thành nơi khởi phát sự kiện đồng loạt ngưng làm việc. Đồng thời, ông cũng đặt ra một câu hỏi lớn hơn cho phần còn lại của nước Mỹ: Khi quyền lực ngày càng mang dáng dấp cưỡng bức, liệu cộng đồng có đủ khả năng đứng cùng nhau để nói “không” hay không? Sau đây là bài tóm lược các ý trong bài viết của GS Robert Reich:



***

Hôm nay, tiểu bang Minnesota gần như ngừng vận hành. Không phải vì thiên tai hay sự cố kỹ thuật, mà vì một hành động có chủ ý: Thể hiện sự đoàn kết. Đây được xem là cuộc tổng đình công đầu tiên trên đất Mỹ nhằm phản đối sự tàn bạo của chính quyền Trump.



Trên khắp tiểu bang Minnesota, các cửa hàng đóng cửa, người dân không mua sắm, công nhân ở nhà hoặc xin nghỉ bệnh. Các công đoàn kêu gọi ngừng việc tập thể. Cư dân giúp đỡ lẫn nhau để duy trì cuộc sống thường nhật. Đó là một cuộc phong tỏa kinh tế từ dưới lên. Những người tổ chức gọi ngày này là “Ngày của sự thật và tự do”.



Minnesota có thể đang trở thành mô hình cho những gì sẽ diễn ra trên toàn quốc trong những tháng tới, khi người dân tìm cách phản kháng một chế độ ngày càng mang dáng dấp độc tài dưới thời Trump.



Hôm qua, nhà báo Ana Marie Cox viết trên The New Republic rằng, Minnesota là nơi tự nhiên dẫn đầu cho kiểu huy động này. Bà nhắc đến một thực tế rất đời thường: Không ai có thể sống sót qua mùa đông Minnesota nếu không nhận được sự giúp đỡ. Ở đó, việc hàng xóm tự động xúc tuyết cho nhau, dùng máy thổi tuyết dọn sạch cả khu phố mà không cần ai yêu cầu hay trả công là chuyện có thật. Phổ biến không kém là cảnh người lạ dừng xe giữa đường để giúp một chiếc xe ô tô bị kẹt trong tuyết, hay chia sẻ bao cát trong cốp xe cho tình huống khẩn cấp.



Bà Cox viết rằng, người dân Minnesota giúp đỡ nhau không do dự và không đòi hỏi sẽ nhận lại sự giúp đỡ. Quý vị hiếm khi nghe câu “rồi nhớ trả ơn nhé”, bởi ai cũng hiểu: Rồi quý vị sẽ làm điều tương tự cho người khác. Sự hào phóng ấy tồn tại song song với khoảng cách xã hội đặc trưng của vùng Trung Tây – nơi con người có thể dè dặt trong quan hệ cá nhân, nhưng lại chia sẻ một nguyên tắc chung: Mình giúp người khác không phải vì mình thích họ, mà đơn giản vì họ cần được giúp đỡ.



Chính nền tảng đó đã tạo nên sự phản kháng ở cấp cơ sở hiện nay và giải thích vì sao phong trào chống ICE ở Minneapolis vượt qua ranh giới giai cấp và chủng tộc, sâu hơn cả làn sóng phẫn nộ sau cái chết của George Floyd.



Như bà Cox chỉ ra, đây không chỉ là phản ứng trước một đoạn video tám phút ghi lại hành vi giết người (George Floyd), cũng không chỉ là một vụ sát hại riêng lẻ. ICE, trong mắt nhiều người dân, là một đội quân gồm vô số “Derek Chauvin” và “Jonathan Ross”, được thả ra để gieo rắc nỗi sợ hãi cho thành phố này mỗi ngày. Ký ức chưa phai, chấn thương vẫn còn nguyên, và sức mạnh của phong trào phản kháng hôm nay là kết quả của sự tích tụ đau đớn suốt nhiều thập niên.



Tinh thần tử tế và tương trợ của Minnesota không phải là điều mới mẻ. Các nhà thờ Lutheran ở đây đã góp phần hình thành cộng đồng người tị nạn lớn nhất nước Mỹ, tính theo đầu người. Bang Minnesota có phong trào tổ chức lao động từ trước khi nó chính thức trở thành một tiểu bang. Năm 1976, nơi đây đã lập ra quỹ bảo hiểm rủi ro cao đầu tiên để bảo vệ những người bị coi là “không thể được bảo hiểm”.



Bà Cox kêu gọi mỗi người hãy nhìn lại cộng đồng nơi mình sinh sống. Sự kiên cường không tự nhiên xuất hiện trong khủng hoảng – nó cần được gieo mầm từ trước. Ngay cả khi các bạn không sống ở vùng khí hậu cận Bắc Cực, cộng đồng của các bạn rồi cũng sẽ cần đến điều đó.



Đây không phải là lúc tồi tệ để mang thực phẩm đến tủ lạnh cộng đồng miễn phí, mà là lúc chủ động giúp đỡ hàng xóm trước khi họ phải lên tiếng, cũng là lúc tham gia khóa huấn luyện Naloxone, hoặc tình nguyện dắt chó đi dạo, lập một thư viện dụng cụ dùng chung, hay đơn giản là học thuộc tên vài người sống quanh mình.



Quan trọng nhất: Hãy đăng ký tham gia các chương trình giám sát hoạt động của ICE ngay tại địa phương, bởi rất có thể ICE đã hiện diện ở đó rồi. Những gì Trump đang làm với Minneapolis là bản thiết kế cho những gì ông ta muốn áp đặt lên phần còn lại của nước Mỹ. Và cách Minneapolis phản ứng hôm nay cũng nên là khuôn mẫu cho tất cả chúng ta.


Bình Luận từ Facebook

[b]Dương Lệ Chi[/b]

Minnesota’s General Strike, and America’s
It may be a precursor



[Image: https%3A%2F%2Fsubstack-post-media.s3.ama...0x534.jpeg]


Friends,

Today, Minnesota is shutting down in solidarity.


It’s the nation’s first general strike in response to Trump’s thuggery.


Across the state, businesses are closed. People are not shopping. Workers have stayed home or called in sick. Labor unions are encouraging work stoppages. Residents are helping one another. It’s an economic blackout.


Organizers are calling it a “Day of Truth and Freedom.”


It could be a model for what the nation as a whole does in coming months, to repudiate the Trump dictatorship.


Ana Marie Cox, writing in yesterday’s TNR, noted that Minnesota is a natural leader for this kind of thing. “It is impossible to get through a Minnesota winter without help, and only sometimes does that assistance come from your neighbors. The stories about people shoveling out or snow blowing an entire block’s driveways without being asked and with no compensation are true, but the real miracles (and just as common) are the times when strangers stop to help someone shovel out a car caught in a snowbank or bring out the kitty litter from their trunk put there just for this kind of emergency.”


But what’s happening today across Minnesota isn’t just neighborhood mutual aid; it’s the assertion of grassroots power. Labor federations, the AFL-CIO, and hundreds of businesses are coordinating today’s economic shutdown in direct response to the invasion of Minnesota by Trump’s federal goons.


Cox is right about Minnesota’s culture. “People offer assistance without hesitation and without question; I don’t think I ever even heard someone dismiss thanks with, ‘Just pay it back someday.’ Of course you will — everyone knows it. Some might find it remarkable that the generosity exists right alongside the stubborn interpersonal Midwestern micro-distance that can take years to thaw. But the caution of their relationships speaks to the universality of the principle: You don’t help people out because you like them. You just do.”


Let me add, though, that the culture Cox is highlighting can also be found on the streets and byways of every state in America. It is rooted in a long tradition of people power. It offers one reason why the mobilization in Minneapolis has cut across class and racial lines even more deeply than the response to George Floyd’s murder — and why a similar mobilization is taking place around the nation.


It’s the predicate for the ground-level resistance, and widespread involvement of newly activated residents, to ICE’s occupation and to Trump’s tyranny.

As Cox says, “It’s more than eight minutes of murderous cruelty caught on a cell phone, it’s more than the assassination of Renee Nicole Good. ICE is an army of Derek Chauvins and Jonathan Rosses, released to wreak havoc on the city every day. The memory is keen, the trauma is immediate and sustained, and the strength underneath the response is the work of decades.”


The decency of Minnesotans is mirrored in Lutheran churches seeding what has become the largest refugee population per capita in the United States. Minnesota has had a labor organizing movement since before it became a state. Minnesota created the first high-risk pool in the country to insure “the uninsurable” in 1976.


You can find similar seeds in your state and your community.


Cox urges us to look around our own neck of the woods. Our own communities might need us to help seed a little resilience — now, before a crisis arrives to consume us and even if it’s not in a sub-Arctic clime.


This is not a bad time to take groceries to a free fridge in your city. Or maybe: Find a chore to do for a neighbor now, before they need it. Or maybe: Get trained on naloxone administration. Volunteer to walk dogs. Start a tool library. Learn some names.


Sign up for the ICE watch that’s happening near you. Because almost certainly, ICE is already there.


Most importantly, know that what Trump is doing to Minneapolis is the template for what Trump wants to bring to your hometown next.

Minnesota’s general strike should be our template for how we respond nationally.

[email=https://robertreich.substack.com/p/minnesotas-general-strike-and-americas]Robert Reich[/email]
Reply
#17
Hiệp ước tự sát: Điều gì sẽ xảy ra ngay khi chúng ta đặt chân đến Greenland…

Bài viết của Brent Molnar


Nếu Hoa Kỳ thực hiện lời đe dọa xâm lược Greenland, chúng ta cần phải hiểu rõ điều gì sẽ xảy ra vào sáng hôm sau. Đây không phải là một giao dịch bất động sản hay một cuộc tập trận quân sự thường lệ. Nó tương đương với việc rút chốt lựu đạn trong một thang máy đông người về mặt địa chính trị. Ngay khi quân đội Mỹ đặt chân lên Nuuk để chiếm lãnh thổ từ một thành viên NATO, thế giới như chúng ta biết sẽ kết thúc. Hậu quả sẽ không phải là các lệnh trừng phạt tạm thời hay những bức thư giận dữ. Chúng sẽ là toàn diện, vĩnh viễn và tàn khốc.

Quân cờ domino đầu tiên sụp đổ chính là Tổ chức Hiệp ước Bắc Đại Tây Dương (NATO). NATO được xây dựng dựa trên lời hứa thiêng liêng của Điều 5, rằng một cuộc tấn công vào một thành viên là một cuộc tấn công vào tất cả. Nếu Hoa Kỳ tấn công Đan Mạch, chúng ta không chỉ vi phạm hiệp ước; chúng ta đang kích hoạt nó chống lại chính mình. NATO tan rã ngay lập tức. Liên minh đã giữ gìn hòa bình ở châu Âu trong 75 năm sẽ tan biến, để lại lục địa phải tái vũ trang và tái sắp xếp chống lại kẻ xâm lược mới ở bên kia Đại Tây Dương. Chúng ta không chỉ mất đi một đồng minh; Chúng ta tạo ra một kẻ thù thống nhất.

Hậu quả quân sự sẽ đến nhanh chóng và nhục nhã. Châu Âu sẽ ngay lập tức yêu cầu đóng cửa mọi căn cứ quân sự của Mỹ trên lục địa. Ramstein ở Đức, Aviano ở Ý, Lakenheath ở Anh, tất cả đều biến mất. Khả năng triển khai sức mạnh của chúng ta vào Trung Đông và Châu Phi sẽ biến mất chỉ sau một đêm. Chúng ta sẽ bị đuổi khỏi chính mảnh đất mà chúng ta đã giúp giải phóng và bảo vệ trong nhiều thập kỷ, buộc phải rút lui về bờ biển của chính mình như một quốc gia pháo đài, bị cô lập và không có bạn bè.

Sau đó là lựa chọn hạt nhân về kinh tế. Liên minh Châu Âu là thị trường đơn lẻ lớn nhất thế giới, và họ sẽ vũ khí hóa nó. Châu Âu có thể sẽ tiến hành đòi nợ của Mỹ và bán tháo dự trữ đô la của họ, đẩy giá trị đồng tiền của chúng ta vào vòng xoáy tử thần. Nền kinh tế Mỹ, vốn phụ thuộc vào đồng đô la là đồng tiền dự trữ toàn cầu, sẽ sụp đổ. Lạm phát sẽ khiến những đợt tăng đột biến sau COVID trông giống như một sai số làm tròn. Tiền tiết kiệm của bạn sẽ trở nên vô giá trị trước khi lệnh xâm lược được ban hành.

Các tập đoàn Mỹ sẽ phải đối mặt với một sự kiện tuyệt chủng. Các công ty Mỹ sẽ bị trục xuất khỏi thị trường châu Âu. Apple, Google, McDonald's và Tesla sẽ bị tịch thu tài sản hoặc cấm hoạt động. Hàng nghìn tỷ đô la vốn hóa thị trường sẽ bị thiêu rụi trong vài phút. Thị trường chứng khoán sẽ không chỉ sụp đổ; nó sẽ đóng cửa. Chúng ta đang nói về sự phi toàn cầu hóa hoàn toàn của ngành công nghiệp Mỹ, cắt đứt chúng ta khỏi những người tiêu dùng giàu có nhất hành tinh.

Bầu trời sẽ im lặng. Các cơ quan hàng không châu Âu gần như chắc chắn sẽ đình chỉ hoạt động của tất cả máy bay Boeing và cấm các hãng hàng không Mỹ khỏi không phận của họ. Việc đi lại xuyên Đại Tây Dương sẽ ngừng lại. Nếu bạn đang ở Paris hoặc Berlin, bạn sẽ bị mắc kẹt ở đó. Các huyết mạch hậu cần cung cấp cho chuỗi cung ứng của chúng ta sẽ bị cắt đứt. Chúng ta sẽ bị cắt đứt khỏi thuốc men, máy móc và công nghệ của châu Âu. Chúng ta sẽ trở thành một quốc đảo theo nghĩa tồi tệ nhất có thể.

Sự cô lập về văn hóa cũng sẽ gây ra hậu quả nghiêm trọng không kém. Ủy ban Olympic Quốc tế và FIFA sẽ không còn lựa chọn nào khác ngoài việc cấm Hoa Kỳ tham gia các cuộc thi, giống như họ đã làm với Nga. Sẽ không có các trận đấu World Cup ở New Jersey. Sẽ không có Đội tuyển Mỹ tham gia Thế vận hội. Chúng ta sẽ bị đối xử như một quốc gia bị cô lập, không được chào đón trên trường quốc tế, buộc phải chứng kiến thế giới ăn mừng mà không có chúng ta.

Đối với từng người Mỹ, hậu quả sẽ rất đau đớn và ảnh hưởng đến cá nhân. Việc đi lại miễn visa đến châu Âu sẽ chấm dứt ngay lập tức. Người Mỹ hiện đang sống hoặc làm việc ở châu Âu sẽ mất đi các quyền bảo vệ pháp lý và tư cách cư trú. Họ sẽ trở thành người không được hoan nghênh, có nguy cơ bị trục xuất hoặc giam giữ. "Hộ chiếu xanh" từng mở ra mọi cánh cửa giờ đây đột nhiên trở thành cờ đỏ ở mọi cửa khẩu biên giới.

Đây là dấu chấm hết cho lòng tin, và nó không thể được thiết lập lại. Bạn không thể xâm lược một đồng minh dân chủ rồi nói "lỗi của tôi" bốn năm sau đó. Sự đổ vỡ về mặt tâm lý sẽ là vĩnh viễn. Châu Âu sẽ nhận ra rằng Hoa Kỳ không còn là đối tác mà là kẻ săn mồi. Họ sẽ xây dựng kiến trúc phòng thủ riêng, hệ thống tài chính riêng và các liên minh riêng, loại trừ chúng ta một cách rõ ràng. Phương Tây sẽ tiếp tục tồn tại, nhưng Hoa Kỳ sẽ không còn là một phần của nó nữa.

Xâm lược Greenland không phải là một màn phô trương sức mạnh; đó là một hành động tự sát quốc gia. Chúng ta đang đánh đổi danh tiếng, nền kinh tế và an ninh của mình để lấy một hòn đảo băng giá và một ít khoáng sản mà chúng ta thậm chí không thể chế biến. Cái giá của thương vụ bất động sản này chính là tất cả những gì chúng ta đã xây dựng trong thế kỷ qua. Nếu chúng ta vượt qua ranh giới này, sẽ không còn đường quay lại. Chúng ta sẽ trở thành siêu cường cô độc, thống trị hư vô ngoài sự suy tàn của chính mình.

(Brent Molnar)
Reply
#18
Đọc xong cái bài "phân tít" ở trên tự nhiên thấy ngứa mồm nên phải vào xía mỏ xí cho đỡ "tái dứt"...    Rollin 

Xét về cái độ thiển cận thì phân tích ở trên quả nhiên không sai, những hậu quả của việc được gọi là xâm lược sẽ như một hiệu ứng domino, dẫn tới nhiều hệ quả không tốt thật. Nhưng xâm lược ở đây không đồng nghĩa với việc mang quân vào chiếm đóng một cách trắng trợn như Nga đã từng mang quân vào đánh chiếm Ukraina mà thông qua nhiều cách, nhiều biện pháp khác ôn hòa hơn để tạo sức ảnh hưởng lên một vùng đất mà Nga cũng như Tàu cộng cũng đang dòm ngó đến. Thế thì thử hỏi giữa hai thế lực ấy bạn nên chọn thế lực nào?. Hỏi tức là đã trả lời rồi, chỉ có những kẻ ăn cơm quốc gia thờ ma cộng+ hay những kẻ ăn chocolate Mỹ nhưng thờ sôcôla Nga, không đủ tiền mua Tesla mới thich xài xe Lada của Nga hay thích lái xe điện dỏm của Tàu mới mong cho Nga Tàu "xâm lược" Greenland thay Mỹ.   Biggrin

Giữa hai cái tạm cho là tệ hại đi thì người có hiểu biết phải biết chọn ra cái ít tệ hại nhất. Cũng như đã gọi là đồng minh với nhau thì sự tin tưởng cũng như lòng trung thành phải là tuyệt đối, không phải ngoài miệng cứ hô hào cho có, Nam Mô một bồ dao găm, quan sơn tọa hổ đấu, ngao cò tranh nhau ngư ông đắc lợi. Chơi vậy chơi với dzế chứ chơi với ai được nhỉ?.  Face-with-stuck-out-tongue-and-winking-eye_1f61c

Ngu thì cũng nên vừa phải thôi, sao lại chiếm hết cái phần ngu của thiên hạ gom vào một mình mình như này, thiệt là không hiu nổi lun.

Becuoi
Em đi, nửa gối hoa tàn mộng,
Thương nhớ bay cùng mây viễn phương.
Reply
#19
Dan không đồng ý với quan điểm chính trị, kinh tế của bài viết của ông Brent Molnar thì cũng đâu cần phải chửi kẻ khác cái nhìn của Dan là ngu. Nếu ông Trump không dùng quyền lực mềm như tariff để bắt buộc Greenland nói riêng và khối Châu Âu nói chung phải cho Mỹ xây dựng thêm các căn cứ quân sự và khai thác kim loại hiếm, thì có chắc là Nga và Trung Quốc nhảy vào chiếm đóng không? Hay chỉ là do Dan suy diễn? Chẳng lẽ khối Châu Âu để cho Nga hay Trung Quốc ngang nhiên vào Greenland? Nếu Trump xem Châu Âu là đồng minh với nhau thế thì tại sao bẻ càng đồng minh Châu Âu bằng cách dùng tariff ép buộc họ phải cho Mỹ vào khai thác Greenland vì quyền lợi của Mỹ? Đó đâu phải là hành động đồng minh cư xử trung thành tuyệt đối với nhau.

Tôi không chắc có phải Dan xem Trump như là thần tượng nên suy nghĩ  hay lý luận thiếu rõ ràng, mơ hồ?

TB. Đối với bài phân tích của Molnar, tôi thấy chưa hay, suy tưởng hơi quá đà.
Xin cứ để cho tôi đốt ngọn đèn của tôi đi… mà đừng bao giờ hỏi nó sẽ làm tan được bóng tối hay không. R. Tagore
Reply
#20
(2026-01-28, 05:51 PM)anattā Wrote: Dan không đồng ý với quan điểm chính trị, kinh tế của bài viết của ông Brent Molnar thì cũng đâu cần phải chửi kẻ khác cái nhìn của Dan là ngu. Nếu ông Trump không dùng quyền lực mềm như tariff để bắt buộc Greenland nói riêng và khối Châu Âu nói chung phải cho Mỹ xây dựng thêm các căn cứ quân sự và khai thác kim loại hiếm, thì có chắc là Nga và Trung Quốc nhảy vào chiếm đóng không? Hay chỉ là do Dan suy diễn? Chẳng lẽ khối Châu Âu để cho Nga hay Trung Quốc ngang nhiên vào Greenland? Nếu Trump xem Châu Âu là đồng minh với nhau thế thì tại sao bẻ càng đồng minh Châu Âu bằng cách dùng tariff ép buộc họ phải cho Mỹ vào khai thác Greenland vì quyền lợi của Mỹ? Đó đâu phải là hành động đồng minh cư xử trung thành tuyệt đối với nhau.

Tôi không chắc có phải Dan xem Trump như là thần tượng nên suy nghĩ  hay lý luận thiếu rõ ràng, mơ hồ?

TB. Đối với bài phân tích của Molnar, tôi thấy chưa hay, suy tưởng hơi quá đà.

Xin nhắc lại một chút, chữ ngu mà tui dùng ở trên là dành riêng cho bài phân tích ở trên, là dùng riêng cho ông (or bà?) Brent Molnar thôi. Bởi vì nó có tính một chiều, chỉ nêu ra những hậu quả tạm cho là tai hại khi Mỹ mang quân đi xâm lược (?) Greenland, tức là dùng vũ lực để chiếm đóng nó một cách thô bạo, giống như việc Nga đang làm ở Ukraine vậy. Bởi không thiếu gì cách khác để gây ảnh hưởng lên nó, như anh dùng chữ quyền lực mềm vậy. Thế nên dùng chữ xâm lược ở đây có thể hiểu là một cách nhét chữ vào mồm người khác, có tính áp đặt và gây ra hiểu lầm tai hại.

Khi đặt ra câu hỏi, Chẳng lẽ khối Châu Âu để cho Nga hay Trung Quốc ngang nhiên vào Greenland? chắc hẳn anh và tôi đều có cùng một quan điểm rằng quả thật bọn họ (Nga + Tàu cộng) cũng đang có ý định dòm ngó Greenland, muốn gây ảnh hưởng đến vùng đất có bằng cách nay hay cách khác, đúng hông?. Vậy thì trong trường hợp này cần nhìn cho rõ Châu Âu  nói chung và NATO nói riêng đã có thái độ như thế nào với việc này?. Đừng nói là tất cả đều đồng lòng đứng lên phản đối nha anh. Khi đã mang danh là đồng minh với nhau mà cách cử xử với nhau không đúng mực, thiếu sự tin tưởng, thiếu lòng trung thành, không vì lợi ích chung, chưa kể còn lén lút đâm sau lưng nhau thì chữ đồng minh ở đây có ý nghĩa gì?. Phản bội?. Yếu sức hay nhút nhát?. Vậy thì anh không làm để tui làm, dẫu cho việc tui làm có phật ý anh hay ép buộc anh cũng chỉ là một cách làm. Cứ cho là anh không khai thác được "quyền lợi" ở đó thì để tui khai thác, còn hơn là để cho "kẻ thù chung" của mình khai thác, right?. (Xin nhấn mạnh ở đây một chút, cái gọi là quyền lợi của Mỹ ở đây, Greenland, xem ra nó chẳng bỏ bèn gì so với những gì họ đã có, đang có, luận điệu này giống hệt như mấy đứa con nít ở xứ tui vẫn hay hát hò rằng ông Trump bắt ông Maduro vì muốn chiếm mấy cái mỏ dầu khó khai thác ở Venezuela, hê hê....).

Xin nhắc lại lần hai rằng với cá nhân Đạn tui thì không bao giờ có hai chữ thần tượng trong đầu hay trong suy nghĩ, tất cả chỉ là việc tôn trọng người này, khinh bỉ người khác, tùy vào thái độ cũng như hành động của họ với mình hay với người khác, có thể suy rộng ra hơn. Thế nên đã từng nói, giữa hai cái tạm cho là tệ hại thì mình nên chọn cái tệ hại nào ít nhất, vậy thôi. Riêng câu nói Làm cho nước Mỹ mạnh hơn với tui nó không đơn giản là chỉ trong không gian hạn hẹp của nước Mỹ mà là mạnh hơn với cả thế giới nữa kìa. Và ai làm được điều ấy thì tui TÔN TRỌNG họ, rất đơn giản như đang giỡn, dù mình không phải trực tiếp là người hưởng thụ thì vẫn có gia đình, người thân, bạn bè của mình ở bên ấy hưởng giùm, còn tốt chán. hì hì...

TB. Anh thấy bài phân tích của Molnar là chưa hay, suy tưởng hơi quá đà, còn tui cho rằng bài phân tích ấy là ngu, khác nhau ở cách dùng chữ, khác nhau ở tính cách của mỗi người, nhưng xem ra vẫn cùng một quan điểm.
Em đi, nửa gối hoa tàn mộng,
Thương nhớ bay cùng mây viễn phương.
Reply
#21
(2026-01-28, 05:51 PM)anattā Wrote:  Nếu ông Trump không dùng quyền lực mềm như tariff để bắt buộc Greenland nói riêng và khối Châu Âu nói chung phải cho Mỹ xây dựng thêm các căn cứ quân sự và khai thác kim loại hiếm, thì có chắc là Nga và Trung Quốc nhảy vào chiếm đóng không? 

Tôi đang suy nghĩ về "quyền lực mềm", "tariff", sẵn đọc anh viết về hai điều này nên thảo luận với anh một chút cho có chuyện ... tám.

Sẵn có AI nên hát câu ... hãy hỏi AI đi rồi tui sẽ hay. AI tổng hợp những dữ liệu trên mạng một cách nhanh chóng và hiệu quả rồi cho ra câu trả lời một cách khá chính xác và gọn gàng, thì tại sao ta lại không dùng.  
[Image: 2026-01-29-090231.png]

Như vậy thì tariff không nằm trong quyền lực mềm.

Theo tôi nghĩ nếu một người lãnh đạo khôn ngoan dù buộc phải dùng tới tariff với đồng minh thì họ cũng sẽ dùng một cách thông minh và khéo léo chứ không hùng hổ, ồn ào làm mất mặt người khác. Họ có thể đe dọa trong phòng kín chứ đâu cần phải lu loa cho cả thế giới biết. Dùng một cách khôn ngoan, tinh tế đó mới là "bàn tay sắt bọc nhung".
VN mình có câu "của cho không bằng cách cho". Với một người có ý thức có trí tuệ thì ngay cả khi "cho" người khác họ cũng biết cách "cho" một cách nhân văn kia mà.

Trở lại chuyện Greenland, Đan Mạch vốn đã nằm trong NATO thì một kịch bản Greenland bị tấn công thì Đan Mạch có thể viện dẫn điều 5 và 6 của bản Treaty để kêu gọi toàn khối giúp đỡ. Giống như Mỹ đã dùng nó để kêu gọi đồng minh đem quân vào Afganishtan hỗ trợ Mỹ (điều mà ông Trump mới rồi quên béng đi mất gây nên sự phẫn nộ).

Và chuyện nước nào đó tấn công Greenland cũng là một chiêu trò để "mạo danh chính nghĩa" mà thôi. Nga đang sa lầy ở Ukraine làm sao có khả năng đó và qua cuộc chiến này Nga đã chứng tỏ khả năng quân sự yếu kém của họ. T+ lại càng xa vời, nếu T+ muốn dương oai và để chứng tỏ sức mạnh quân sự thì Đài Loan phải là mục tiêu đầu tiên.
Reply
#22
(2026-01-28, 08:06 PM)Dan. Wrote: Xin nhắc lại một chút, chữ ngu mà tui dùng ở trên là dành riêng cho bài phân tích ở trên, là dùng riêng cho ông (or bà?) Brent Molnar thôi. Bởi vì nó có tính một chiều, chỉ nêu ra những hậu quả tạm cho là tai hại khi Mỹ mang quân đi xâm lược (?) Greenland, tức là dùng vũ lực để chiếm đóng nó một cách thô bạo, giống như việc Nga đang làm ở Ukraine vậy. Bởi không thiếu gì cách khác để gây ảnh hưởng lên nó, như anh dùng chữ quyền lực mềm vậy. Thế nên dùng chữ xâm lược ở đây có thể hiểu là một cách nhét chữ vào mồm người khác, có tính áp đặt và gây ra hiểu lầm tai hại.

Khi đặt ra câu hỏi, Chẳng lẽ khối Châu Âu để cho Nga hay Trung Quốc ngang nhiên vào Greenland? chắc hẳn anh và tôi đều có cùng một quan điểm rằng quả thật bọn họ (Nga + Tàu cộng) cũng đang có ý định dòm ngó Greenland, muốn gây ảnh hưởng đến vùng đất có bằng cách nay hay cách khác, đúng hông?. Vậy thì trong trường hợp này cần nhìn cho rõ Châu Âu  nói chung và NATO nói riêng đã có thái độ như thế nào với việc này?. Đừng nói là tất cả đều đồng lòng đứng lên phản đối nha anh. Khi đã mang danh là đồng minh với nhau mà cách cử xử với nhau không đúng mực, thiếu sự tin tưởng, thiếu lòng trung thành, không vì lợi ích chung, chưa kể còn lén lút đâm sau lưng nhau thì chữ đồng minh ở đây có ý nghĩa gì?. Phản bội?. Yếu sức hay nhút nhát?. Vậy thì anh không làm để tui làm, dẫu cho việc tui làm có phật ý anh hay ép buộc anh cũng chỉ là một cách làm. Cứ cho là anh không khai thác được "quyền lợi" ở đó thì để tui khai thác, còn hơn là để cho "kẻ thù chung" của mình khai thác, right?. (Xin nhấn mạnh ở đây một chút, cái gọi là quyền lợi của Mỹ ở đây, Greenland, xem ra nó chẳng bỏ bèn gì so với những gì họ đã có, đang có, luận điệu này giống hệt như mấy đứa con nít ở xứ tui vẫn hay hát hò rằng ông Trump bắt ông Maduro vì muốn chiếm mấy cái mỏ dầu khó khai thác ở Venezuela, hê hê....).

Xin nhắc lại lần hai rằng với cá nhân Đạn tui thì không bao giờ có hai chữ thần tượng trong đầu hay trong suy nghĩ, tất cả chỉ là việc tôn trọng người này, khinh bỉ người khác, tùy vào thái độ cũng như hành động của họ với mình hay với người khác, có thể suy rộng ra hơn. Thế nên đã từng nói, giữa hai cái tạm cho là tệ hại thì mình nên chọn cái tệ hại nào ít nhất, vậy thôi. Riêng câu nói Làm cho nước Mỹ mạnh hơn với tui nó không đơn giản là chỉ trong không gian hạn hẹp của nước Mỹ mà là mạnh hơn với cả thế giới nữa kìa. Và ai làm được điều ấy thì tui TÔN TRỌNG họ, rất đơn giản như đang giỡn, dù mình không phải trực tiếp là người hưởng thụ thì vẫn có gia đình, người thân, bạn bè của mình ở bên ấy hưởng giùm, còn tốt chán. hì hì...

TB. Anh thấy bài phân tích của Molnar là chưa hay, suy tưởng hơi quá đà, còn tui cho rằng bài phân tích ấy là ngu, khác nhau ở cách dùng chữ, khác nhau ở tính cách của mỗi người, nhưng xem ra vẫn cùng một quan điểm.

Về người viết bài phân tích Brent Molnar, thật tình mà nói, kiến thức về chính trị, xã hội của ông ta dĩ nhiên hơn tôi; có điều bài viết để cho lòng ưa ghét riêng tư chi phối nhiều quá, gây ra thiếu thuyết phục và mất tín nhiệm nơi người đọc. Có lẽ được viết trước khi ông Trump tuyên bố vụ  Greenland ở diễn đàn kinh tế toàn cầu ở Davos vừa rồi. Thôi cho qua chuyện này đi.

Ý kiến của Dan về Greenland thì tôi nói thêm vài điều. Nga và TQ có bàn tính hợp tác với Greenland ở sau hậu trường hay không, và Mỹ đã nắm bắt được tin tức nội bộ đó chưa thì mình chưa được biết. Chúng ta chỉ biết được qua tuyên bố của ông Trump trên Truth Social. Tôi nghĩ, giả như nếu có cuộc bàn thảo giữa Nga/TQ với Greenland mà sự hợp tác khai thác tài nguyên đó có tiềm lực gây bất ổn hay tai hại đến an ninh của khối tự do thì Châu Âu hay NATO chắc sẽ phản đối. 

Chắc Dan cũng biết là Khối Châu Âu dự trữ số lượng Bond của Mỹ nhiều nhất trong các quốc gia trên thế giới. Đó là sự ủng hộ của họ đối với Mỹ. Trong khi kinh tế của khối Châu Âu suy kém (Mỹ vẫn thịnh vượng) trong mấy năm vừa qua, nhưng phải hứng chịu vụ tariff của chính sách ông Trump trong năm vừa qua đối với họ khá là thảm. Cho nên nếu họ có thay đổi chính sách kinh tế xoay hướng giao dịch thương mại với các quốc gia khác thì thông cảm cho họ.

Tôi cư ngụ ở Mỹ, dĩ nhiên những chính sách đem lợi lạc đến cho nền kinh tế Mỹ thì tôi ủng hộ chứ, dù cho đảng phái nào. Thí dụ như chính sách về các chương trình bắt đầu hiệu lực trong năm 2026 này của Trump, tôi thấy đem đến lợi ích cho người dân, đó là SWF (loại trừ tariff revenue) và Trump Account. Mỹ biểu tượng cho nền dân chủ, tự do, nên tôi nghĩ chính quyền Trump sẽ không đi nước cờ chiếm hữu hẳn Greenland mà không có sự đồng thuận của người dân xứ đó. Vì nếu Mỹ hành động như thế, thì TQ sẽ danh chánh ngôn thuận chộp Đài Loan, và biết đâu Nga dần dần khống chế Ukraine. Tuy nhiên vụ Greenland xem như đã khá ổn thỏa rồi, hiện thời Mỹ và Châu Âu (Greenland) đang bàn thảo để hợp tác về an ninh quân sự và khai thác tài nguyên ở đó. Hy vọng mọi sự sẽ hanh thông.
Xin cứ để cho tôi đốt ngọn đèn của tôi đi… mà đừng bao giờ hỏi nó sẽ làm tan được bóng tối hay không. R. Tagore
[-] The following 1 user Likes anattā's post:
  • Dan.
Reply