Thằng Bi
#1
Thằng Bi

Vào cái năm ấy, khi Sài Gòn hãy còn nhà thương Từ Dũ. 

Và thằng Bi đã chào đời ở đó, với thân hình bé nhỏ như một con chuột con đen đủi, xấu xí, với tiếng khóc oe oe yếu ớt, chị nó kể mẹ đẻ nó đã từng nói vậy.  Và bà luôn phải cầu Trời khẩn Phật, vất vả chăm sóc, dưỡng nuôi cho con chuột đen đũi, xấu xí ấy được hay ăn chóng lớn, mạnh khỏe ít bệnh, thông minh ngoan ngoãn...vân vân và mây mây...  

Thằng Bi tuy sanh đủ tháng nhưng lại còi cọc, ốm yếu như sanh thiếu tháng, mà cũng may nhờ Trời thương, nó không tới nỗi bịnh lên bịnh xuống, mà chỉ cảm ho thông thường như những đứa con nít khác. Tuy nhà nghèo ở trong xóm nhỏ lao động, nó cũng được chích ngừa đầy đủ. Cũng thỉnh thoảng được ăn bơ thừa sữa cặn, đồ hộp của lính Mỹ mẹ nó mua lại giá thân thiện từ bạn bè trong xóm.

Nhờ vậy qua vài năm nó đã lột xác không còn là con chuột con đen đủi xấu xí, mà trở thành một cậu bé có cặp mắt to đen, da dẻ cũng trắng trẻo dễ coi. Chỉ tội nó không to con, mạnh mẽ rắn chắc như những đứa bạn trai cùng trang lứa, mà ốm nhom ốm nhách, với cái ngực thẳng băng mỏng lét như tờ giấy, toàn xương không có chút cơ bắp nào, ba nó hay gọi nó là thằng "ngực giấy".

Hồi khoảng 3 hay 4 tuổi chi đó, khi chưa đi học tiểu học, thằng Bi còi lại có cái tật không thích mặc quờn, nhất là vào những tháng trời oi bức, nóng nực. Hễ chị nó bắt nó tròng cái quần short vô được vài tiếng, là nó lại cởi bỏ trong nhà, chạy rong khắp xóm, tự nhiên chơi đùa cùng chúng bạn, tới nỗi bị một ông già có xe bán gỏi đu đủ khô bò ở đầu xóm thường chặn nó lại, nắm chặt một tay nó không cho chạy nhông nhông, vừa cầm cái kéo sắc lẻm đưa lên, vừa nói 

"Ê nhóc, nhớ kiếm cái quần mặc vô, không được cởi ra nha mậy! 
Không thì lần sau tao thấy mầy không mặc quần, là tao cắt "chim"...đó đa!" 

Thằng Bi nghe ông già bán gỏi đu đủ khô bò nói vậy, thì sợ lắm. Không dám nhìn thẳng vẻ mặt hung dữ của ông ta, nó nhăn mặt, nhắm chặt hai mắt quay đầu qua phía khác mà luôn miệng "Dạ, dạ, con biết rồi!" và trong trí óc non nớt của nó như hiện ra hình ảnh "con chim" bé nhỏ bị cái kéo cắt đứt lìa, máu đỏ lòm chảy tè le ...làm tim nó nhảy thình thịch như đánh trống làng. 

Bị ông già này hù doạ nhiều lần, nó tránh đi ngang đầu ngõ nơi thường có ông ở đó, mà đi vòng qua cái hẻm khác khi rời nhà đi chơi cùng chúng bạn. Nhưng nỗi sợ hãi bị mất "chim" thường xuyên đeo bám nó, tạo cho nó có thói quen nằm ngủ hai tay bụm chặt phía hạ thể, nghiêng người co quắp 2 chân lại để bảo vệ cái quí báu nhứt của một đứa con trai. 

Thời gian cứ thế trôi, cha mẹ cu Bi cho nó đi học lớp Vỡ Lòng, được đi học nó thích lắm, không khóc hay nhõng nhẽo như những đứa trẻ khác, do nó cũng quen đời sống ít gặp cha mẹ vì họ là người lao động chân tay, bận rộn bươn chải suốt ngày với cuộc sống để lo cho con cái, mái ấm gia đình. Lên tiểu học, cu Bi nhờ đi học nên đã chịu mặc quần.

Nó học rất sáng dạ, thường đạt điểm khá làm cha mẹ và các chị nó rất vui. Chỉ có điều nó thường hay mơ mộng vẩn vơ, ngồi trong lớp mà hay nhìn ra cửa sổ để ngắm nhìn trời mây, trời gió, những tàn lá cây xanh mướt nhẹ rung theo từng cơn gió, và những chiếc lá non xanh biếc rung nhẹ, như vẫy tay đón chào nó vậy.  Biggrin

[Image: trang-tri-cua-so-bang-chau-cay.webp]

(còn tiếp)
TỬNG TỪNG TƯNG  Biggrin  Lol
Reply
#2
[Image: bai-bien-dep-nhat-viet-nam-01_1635343595.jpg]

Từ nhỏ, màu xanh của biển đã là màu thằng Bi mê nhứt trong tất cả các màu.  Tuy không sống gần biển, nhưng chẳng hiểu sao nó yêu biển lắm cơ! Nó thích tắm biển, và ăn được tất cả các loại hải sản. Con nhà lính, mà tính nhà quan.

Có lẽ bởi vì yêu biển, và bởi vì cái tánh hay thích mơ mộng vẩn vơ, hay thả hồn vào trời xanh, mây trắng, rừng cây lá ngàn xanh biếc, cùng đại dương thăm thẳm, mà nó dở môn toán như hạch. Học hết tiểu học rồi chuẩn bị thi lên trung học, mà điểm môn Toán của nó vẫn ì ạch như một con rùa chậm rãi không cần di chuyển nhanh như con thỏ lanh lợi. 

Ba má của Bi cũng biết rõ điều này,  do hai ông bà đồng ý cắt cử chị Hai của nó cần phải thường xuyên xem xét tập vở, lời phê của thầy cô trong tập vở đi học của nó, rồi báo cáo tình trạng học tập, điểm số của nó về "ban lãnh đạo trung ương".  Biggrin

Có ai giống như nó có cái tật kỳ lạ là thích hửi mùi khói xe ngoài đường?....

(còn tiếp)
TỬNG TỪNG TƯNG  Biggrin  Lol
[-] The following 1 user Likes Anamit's post:
  • Chân Nguyệt
Reply
#3
Hello All my readers, 

..........Tuy gia đình thằng Bi thuộc loại xóm nhà lá, dân lao động trong con hẻm nghèo, nhưng mỗi buổi sáng, sau khi được ba mẹ cho ăn điểm tâm với nhiều lựa chọn. 

Hôm thì xôi vò, xôi lạp xưởng, xôi gấc, xôi bắp, hay bánh chưng nhỏ gần bằng bàn tay, uống sữa đậu nành thơm mùi lá dứa bổ dưỡng nóng hôi hổi. 

Hôm thì phở, cháo, hủ tíu mì... ôi ta nói đủ loại món ngon ở những hàng bán thức ăn trong khu chợ trên con đường gần nhà nó. 

Ăn sáng xong, ba nó dang người tầm thước, nhanh nhẹn, nhanh tay lấy cái nón đàn ông thời đó  (trước 1975)  thường đội màu trắng chụp lên đầu, hối thúc nó sửa soạn cặp táp, thay quần áo nhanh, rồi lẹ lẹ dắt nó đi học, sau đó ông mới đi mần công việc.

Ba thằng Bi đi nhanh lắm, nhiều khi nó bị ba nó la, kêu đi nhanh chân lên sợ trễ giờ học. Do vì nó cứ mải mê ngắm nhìn khung cảnh nhộn nhịp của đường phố với xe cộ như mắc cửi, rồi đứng lại hít vô phổi một chùm khói trắng mùi khen khét mới phun ra từ cái ống bô của một chiếc xe honda vừa chạy xẹt ngang đường.  Biggrin

..........................
TỬNG TỪNG TƯNG  Biggrin  Lol
Reply
#4
Hello Everyone,

......................Ba thằng Bi tuy thương nó, nhưng cũng rất hay la mắng nó nhiều hơn chị nó. Có lẽ ba nó nhận thấy phải kềm kẹp chặt cái thằng con ưa phá phách, và hơi không bình thướng như nó.  Biggrin

Anh nó thường xuyên không ở nhà do phải đi làm xa phụ giúp gia đình. Thỉnh thoảng vợ chồng chị hai của nói cũng tới nhà thăm nom ba má và cho tiền chị nó và nó ăn bánh, hay mua thêm dụng cụ học sinh. Chị Hai lấy được ông chồng đẹp trai, phong độ, là lính oai phong. Mỗi khi ảnh mặc quân phục chở chị Hai tới nhà thăm gia đình nó, ai trong xóm cũng trầm trồ khen chị Hai nó thiệt là có phước, làm nó cũng vui lây. Rồi nó thường để ý nhìn mặt mũi, tác phong của chồng chị Hai thì thấy người ta nói đúng lắm. Mũi anh rể nó cao, khuôn mặt đẹp trai, nụ cười có duyên, dáng người vạm vỡ nhưng cao lớn cân đối, mặc đồ lính đi giày bốt cộp cộp nhìn rất hiên ngang oai hùng. Nó là con trai cũng còn thích mê, huống chi mấy bà, mấy chị trong xóm.

Anh rể cũng hay hỏi thăm nó, có lúc vỗ vai khuyên nó phải siêng học, đừng để ba la mắng...mỗi khi ảnh ngồi gần sát thằng Bi, nó cảm thấy người nóng ran, mặt đỏ bừng, khi nó hửi thấy mùi thuốc lá Craven (con mèo màu đen) quyện theo mùi mồ hôi đàn ông len lỏi vô mũi nó, nó cũng không hiểu tại sao nó lại thích cái mùi đó như vậy., chẳng lẽ mùi này giống mùi hăng hắc, khen khét của cái ống bô từ mấy chiếc xe gắn máy phun ra từng bụm khói trắng trong nắng sớm mai..? 

Trong trường học toàn nam sinh, nó cũng thường thích ngắm nhìn những người bạn mạnh khoẻ, to con, có thân hình cân đối, ngực nở, vai ngang, cơ bắp cuồn cuộn. Có lẽ do vì nó ốm yếu như con cò ma, nên thích thân hình nó cũng to con, ngực nở, cao lớn, như những người thanh niên, trai tráng, đàn ông khoẻ mạnh, sì-pọt (sport), nhứt là mấy tay thể tháo gia, cầu thủ đá banh, vận động viên bơi lội ..v...v...

Thời gian trôi nhanh, lên trung học, ngoài những bạn thường trong lớp, nó có quen được một người bạn thân tên Quân, tánh tình dễ mến tuy nhà rất giàu có. Hai đứa thường hẹn gặp nhau cuối tuần đi chơi chung. Bạn ấy là thanh niên ham mê đá banh, nên thân hình đẹp và cân đối. 

............(còn tiếp)
TỬNG TỪNG TƯNG  Biggrin  Lol
Reply
#5
Khi thằng Bi cắc cớ hỏi Quân tại sao thích chơi thân với nó, thì Quân trả lời rằng thì là mà ...do thấy thằng Bi thật hiền lành nhu mì như con gái, dễ thương, dễ chịu, chơi với thằng Bi, Quân không bị dành ăn, hay bị giựt bồ như mấy thằng quỷ sứ trong đội banh của Quân, đa số tụi nó hễ có dịp là chọc ghẹo nhau, nói tiếng Đức rành 6 câu, dành ăn, rồi cua luôn cả bạn gái  (mấy con nhỏ đẹp đẹp)... Biggrin   

Quân nói ở cạnh thằng Bi, Quân được thoải mái và cảm giác an tâm không bị phản phé khi tâm sự thật lòng những điều mà Quân không biết chia sẻ với ai khác.

Nhà Quân giàu lắm, chỉ có chị lớn và Quân là con trai, nên ba má Quân cưng hắn như quí tử. Ngoài chiếc xe đạp mắc tiền để đi học, Quân còn được ba mua cho 1 chiếc honda là phần thưởng cho cuộc thi võ Taekwondo mà hắn đã đoạt được đai đen nhất đẳng. Tuy giỏi võ, nhưng Quân lại thích binh vực người yếu thế bị kẻ mạnh bắt nạt. 

Ngoài ra, Quân còn thích đánh đàn ghi-ta và chơi cũng rất khá, trong khi thằng Bi lại mê nhạc, mỗi khi tới nhà Quân chơi, thế nào nó cũng đòi Quân đàn vài bài cổ điển, hay nhạc mô đen, nhạc vàng cho nó nghe. Hai đứa cũng thích đọc sách nên thường trao đổi sách hay để đọc. Có lẽ vì thằng Bi ít nói, thường hay suy tư, và có lúc bị vài đứa bạn trong lớp bắt nạt, nên Quân thấy tội nghiệp nó, kết bạn và chơi thân với nhau cũng vì những điều kể trên. Mấy thằng bạn đá banh chung với Quân có đôi khi rủ nó đi đá banh vào cuối tuần, nhưng Quân thường từ chối. Nó dành ngày Chủ Nhật để đi ăn, đi chơi chung với thằng Bi. Tình bạn của cả hai cứ thế càng ngày càng thân, và một lần nọ, qua lời kể của Quân là hắn mới quen một cô bạn gái, và rất thích cô này, thằng Bi nghe mà lồng ngực bỗng đau nhói, có cảm giác như có gì trong trái tim nó rạn vỡ, thì nó mới nhận ra sự không bình thường của mình, là nó đã dành cho Quân một tình cảm và một vị trí rất đặc biệt, bây giờ nó mới biết cái thứ tình cảm này, sách vở họ gọi bằng cái tên là tình yêu đồng giới! 

Sự khám phá này làm nó thật sợ hãi! Nhìn thấy nét vui tươi rạng rỡ trên mặt Quân khi hắn kể về cô bạn gái mới quen, làm thằng Bi thấy như đất trời chao đảo, muốn đổ sụp dưới chân nó. Nhưng nó cố làm ra vẻ vui mừng hỏi Quân: "Thiệt hả! Chúc mừng ông nghen!" và âm thầm ôm nỗi đau đớn cho riêng mình.


 Cho tới một mùa trăng tròn lắm...


[Image: 586276945_10235568730910458_874708728095...e=69277712]

.........................................................................................(còn tiếp)
TỬNG TỪNG TƯNG  Biggrin  Lol
[-] The following 1 user Likes Anamit's post:
  • TTTT
Reply