2022-08-31, 04:11 PM
(2022-08-31, 03:59 PM)TNNA Wrote: Hôm qua tôi đã coi bộ phim Xuân Hạ Thu Đông rồi lại Xuân, nhiều năm nay tôi khg còn hứng thú coi phim nhưng coi để cho biết. Phim này có cảnh đẹp, hữu tình, ngoài ra thì nội dung khg để lại ấn tượng đặc biệt, có lẽ trừ một cảnh "ình chéo" ngắn ngủi coi chưa đã hihi j/k. Có thể nếu coi lúc nó ra đời năm 2003, tôi sẽ thích và có cảm xúc hơn. Nói về phim PG thì có bộ phim "Kundun" của đạo diễn lừng danh Martin Scorsese, tôi coi 2 lần năm 1997 ở rạp khi nó mới được chiếu. Đây là một ngoại lệ, dù phim nào hay cách mấy tôi cũng khg bao giờ coi lại. Một lý do chính có lẽ là lúc đó tôi có hứng thú với Mật Tông.
Có thể coi phim Kundun ở trang này, có phụ đề Việt ngữ.
https://phimlau.online/su-hien-dien-kundun-1997
Tối hôm qua tui cũng xem XHTĐ. Thấy cảnh đẹp quá làm ngây ngất. Cuốn phim xem thấy lòng nhẹ nhàng nên thích hơn CLĐ, dù là thích cách diễn xuất của nữ vai chính trong CLĐ. Buồn cười là xem đoạn sau, cái đoạn có thể nói là cốt yếu của cuốn phim, khi anh chàng đeo đá miệt mài leo trèo để đem tượng Phật Bà Quan Âm lên gò cao, tui lại lẩn thẫn nghĩ về câu bé đang nằm một mình trong gian chính điện, nghỉ bụng ai đang chăm sóc cu cậu nhỉ? Đoạn đường không dài, nhưng gian nan đó chắc chắn tốn rất nhiều thì giờ, rồi ông ta còn ngồi trên đồi cao nhìn tượng Phật chiêm nghiệm chuyện đời chắc quên béng cậu nhỏ đang khóc lóc, đói khát bên dưới căn nhà một mình vì bà mẹ đã chết.
Hay là lớn lên không có tình mẫu tử, và với sự chăm sóc của một người không có lòng từ bi thực sự nên cũng tạo ra bản tính hung ác cho cậu nhỏ đó trong mùa xuân kế tiếp nhỉ?
Người khôn và kẻ ngốc luôn luôn là điều bí ẩn đối với nhau.


