2022-06-16, 02:21 PM
(tt và hết) Sư Toại Khanh Giảng Kinh Simsapa (2-2)
https://www.youtube.com/watch?v=WRODVSF26ZQ
« Tôi rất yêu những ngày nhiều nắng, nhưng nếu trời không nắng cũng không sao » Cái dạng này là dạng huề vốn.
Mà không phải. Bài kinh này không phải bài kinh huề vốn, bài kinh này sâu lắm. Có nghĩa là. Ngài dạy mình phải cẩn trọng.
Trí tuệ như Ngài , Ngài biết cả khu rừng mà khi Ngài dạy Ngài lọc ra có chừng đó thôi, chỉ một nắm tay thôi. Thì mình cũng vậy, từ kiến thức, thời gian, công sức, bao nhiêu thứ mình đang sở hữu chỉ nên ưu tiên cho cái gì phải dựa trên tiêu chí : Đem lại lợi ích cho mình, cho người, đời này, kiếp sau, và nó hỗ trợ lý tưởng giải thoát nếu cái đó là có.
Và, cái đặc biệt nhất, có người thắc mắc : Tại sao tui sống tui có nhà cửa vợ chồng con cái, vui rồi. Mắc chứng gì tôi phải đi đến với đạo ? Tại sao mà tôi phải cầu giải thoát, giải thoát cái gì ? Trong khi đời sống này nó quá perfect, quá hoàn hảo mà giải thoát cái gì nữa ?
Tôi chỉ gợi ý chuyện nhỏ thôi.
Anh thấy cuộc đời nó ra sao mà anh thấy nó hoàn hảo ? Và, cẩn trọng, trong kinh Phật nói thế này.
Tùy thuộc túc duyên, trình độ của mình mà mình thấy thế giới ra sao. Chính trình độ, nó dẫn tới thái độ. Và, nếu có người hỏi tôi tại sao học Phật pháp ? Tại sao họ phải học Phật pháp ?
Thì tôi sẽ gợi ý một điều, và tôi mong mấy bà con đang nghe, thích hay không thì mặc xác nhưng hãy ghi nhận câu trả lời này.
Nếu có ai hỏi tôi : Tại sao phải học Phật pháp ?
Tôi sẽ trả lời : The world is what you see = Thế giới này chỉ là cái gì anh nhìn thấy thôi.
Câu này không biết có hiểu không?
Người mù bẩm sinh thì thế giới này đối với họ chỉ là cái gì ngửi được, nghe được, rờ được, nếm được, ngoài ra ba cái hình ảnh màu sắc, hình dáng,… dẹp dẹp. Đui bẩm sinh mà. Còn đối với người điếc bẩm sinh thì thế giới này là đủ thứ trừ âm thanh. Nó không hề biết thế giới này có cái gọi là âm thanh, tiếng động. Nó không biết. Xong chưa?
Như vậy thì: Thế giới này là gì ? Tùy thuộc khả năng cảm nhận của chúng ta. Và, tại sao chúng ta phải học Phật pháp? Vì, Phật pháp cung cấp cho chúng ta MỘT CÁCH NHÌN KHÁC VỀ THẾ GIỚI. Một cách nhìn mà NẾU KHÔNG CÓ PHẬT PHÁP TA KHÔNG TÀI NÀO NGHĨ RA.
Thử đi. Nếu mình là một con người, con người đúng nghĩa.
Ngoài đói ăn, khát uống, giao phối và tự vệ thì mình phải có nhu cầu thứ tư là Tư duy. Chứ còn đa phần, chỉ có 4 thứ nhu cầu: Đói ăn, khát uống, giao phối và phản vệ (phản ứng & tự vệ). Đa phần là chỉ có bao nhiêu đó.
Lụm bằng cấp chỉ là cần câu cơm thôi, lấy cái đó đi kiếm cơm. Lấy cái bằng cấp treo lên cứ tưởng mình là trí thức, trong khi đầu mình chỉ quẩn quanh 4 thứ : Ăn, ngủ, giao phối, phản vệ. Bốn cái phản ứng này hoàn toàn có thể tìm thấy ở một con thú.
Mình tưởng mình là con người, mình quần là áo lụa, nhà cửa, xe cộ, vợ chồng, con cái trí thức, bằng cấp, học vị, học hàm từa lưa hết, mình tưởng mình ngon mà thật ra mình chỉ sống trong 4 thứ: Đói ăn, khát uống, giao phối, phản vệ. Mà bốn thứ này nó y chang con thú. Con sóc, con chuột, con rắn, con mèo, nó đi kiếm ăn theo cách của nó, còn mình sang hơn. Mình đi kiếm ăn bằng bằng cấp, bằng phòng mạch của bác sĩ, văn phòng của luật sư, bằng văn phòng của người môi giới nhà đất,… mình tường mình sang thật ra đó là kiếm ăn. No more. Không có gì thêm nữa. Chỉ vậy thôi.
Cho nên, ngoài 4 nhu cầu căn bản của một động vật, đó là: Đói ăn, khát uống, giao phối truyền giống và phản vệ, nó còn có suy tư. Suy tư gì? Suy tư về bản chất của đời sống, Mình là cái gì trong vũ trụ này? Ở đâu mình tới? Mình sẽ về đâu? Ngay bây giờ mình phải làm gì ? Lẽ nào ý nghĩa của đời sống chỉ là có chừng đó thôi? Chỉ là : Ăn, uống, giao phối truyền giống và phản vệ hay sao?
Mà đa phần, phần đó họ không có màng. Họ nói mệt lắm.
Cách đây không lâu, có cha đến học đây, cha nghe tôi giảng xong cha hỏi câu tui hết hồn: Đạo gì mà nói vòng vòng thấy đời khổ quá, không có gì ngoài ra.
Đúng. Thế giới này chỉ có Khổ thôi.
Nhưng Khổ có 2 nghĩa : Khổ bản chất & khổ cảm giác.
Khổ cảm giác : những gì thân tâm khó chịu, đau đớn, sợ hãi, bức bối, phiền phức, là khổ cảm giác.
Khổ cảm giác : Cái gì bất toàn, bất trắc thì cái đó gọi là khổ bản chất. Thí dụ, giờ mình thấy một thằng đang chích choác, nhậu nhẹt, nhảy đầm, trai gái, nghiện ngập, bài bạc,… mình thấy nó sướng thiệt, nhưng mình hiểu rằng: Hiện giờ nó không có khổ cảm giác nhưng nó đang sống trong khổ bản chất. Vì sao? Vì KHỔ BẢN CHẤT LÀ CÁI NỀN CHO KHỔ CẢM GIÁC. Nó là cái nền của bất trắc, bất toàn. Vì sống kiểu đó là một là đổ bệnh, hai là nợ nần, ba là tai tiếng, bốn là mất uy tín, năm là sự nghiệp tan hoang. Càng nói càng banh chành. Cho nên, đó là khổ bản chất.
Cho nên, đói nghèo, bệnh tật, đó là khổ cảm giác. Nhưng SỰ CÓ MẶT TRONG CUỘC ĐỜI NÀY LÀ KHỔ BẢN CHẤT. Nó là cái nền cho bao nhiêu cái khổ khác.
Chỉ vì mình mang cục thịt mấy chục ký này bao nhiêu cái hệ lụy được sản sinh, được khởi sinh từ đó. Từ chuyện mình có cục này, nó mới có chuyện thị phi, khen chê, chửi rủa, tự ái, bị tổn thương, bị xúc phạm, vì có cái cục thịt này nè, mà nó mới có chuyện hờn giận, căm tức, ngủ không được, bị suy nhược thần kinh, bị bao tử, bị tim mạch, bị hô hấp, bị tiêu hóa, bị bài tiết,… tùm lum hết. Bao nhiêu chuyện, bao nhiêu vấn đề từ cái cục nợ mấy chục ký này.
Chính vì có cục này nó mới có tai nạn, xe cộ, nó mới có té, mới có thương tích, nó mới có máu me. Rồi có cục này nó mới có tuổi già, mới có các chứng nan y, chính cục này nó mới có cái chết, nó mới có những giây phút cận tử ngáp ngáp mà không chịu chết, vì cục này mới có nằm mấy năm trời tiêu tiểu tại chỗ hôi rình, khai ngấy. Vợ chồng con cái ngó lơ.
Tôi nói cái đó hoài. Bởi vì, khó nói lắm các vị. Bây giờ các vị nằm xuống một cái. Sáng ngủ dậy, nó không chịu chết, mà nó chơi nửa bên mà không nghe lời là các vị nhìn nó nản lắm. Vợ mình, chồng mình, con mình, cái mình, cháu chắt, chút chít, chót chét mình còn có tiền thì nó còn dòm dòm chứ không có tiền thì thông cảm đi, nằm đó cho chết. Mà tui nói thiệt người đó là tui nè.
Tui tới tui thăm mà tui thấy ông Kiên, ông Nhân nè, mà ông Kiên tui biết trong nhà băng ổng có vài triệu thì tôi ráng tôi xin xin, biết đâu thẳng chả nhí nhí cho mình chút. Còn thằng cha Kiên, trời đất ơi, sống bằng tiền trợ cấp xã hội, vợ thằng chả, cô Lệ giờ đi theo ai mất tiêu, đứa con biệt xứ nghe nói có đứa đi Mỹ, có đứa đi về Việt nam, còn ông Kiên giờ nằm hôi rình, khai ngấy, ngáp ngáp, tui tới nước miếng chảy vậy nè. Nhờ tui lấy dùm ly nước. Ngứa quá không biết làm sao, nói sư gãi dùm. Chắc tui thăm chả được chừng lần thôi là coi như ngàn năm mây trắng bay về Vũ Hán theo Thôi Hiệu, lên Hoàng Hạc Lâu chứ không bao giờ mà chim hạc quay trở lại nữa. Nó ngán dữ lắm. Mà thuở nào chàng còn sung sức, vô mở lớp làm MC, làm admin tùm lum tà la đủ thứ giờ nằm liệt một chỗ, vợ bỏ, con đi, …. Dễ sợ như vậy. Kinh khủng lắm.
Giờ này chưa. Giờ còn ngon lắm. Thấy đời còn màu hồng. Đã lắm.
Cho nên. Mình mới quay trở lại bài kinh Siṁsapā.
SỐNG LÀ PHẢI NHẮM ĐẾN CÁI GÌ LÀ CỐT LÕI MỚI CÓ Ý NGHĨA. MẶC DÙ ĐỜI SỐNG LÀ VÔ NGHĨA NHƯNG THẤY ĐƯỢC CÁI VÔ NGHĨA ĐÓ THÌ CHÍNH ĐÓ LÀ VIỆC LÀM Ý NGHĨA NHẤT CỦA CUỘC ĐỜI NÀY.
Không biết câu nói này các vị có hiểu không?
Thấy được đời sống này vô nghĩa. Thì cái thấy đó là cái ý nghĩa nhất cuộc đời của mình.
Nếu các vị hỏi tôi: Sư ơi, người Phật tử sống phải có ý nghĩa, phải có lợi ích phải không sư? – Đúng.
Theo sư, sống như thế nào là đời sống có ý nghĩa? Tôi nói: Sống có ý nghĩa nhất là : CHIÊM NGHIỆM THƯỜNG TRỰC ĐỂ THẤY RẰNG: MỌI THỨ LÀ VÔ NGHĨA. THẤY NÓ LÀ VÔ NGHĨA ĐÓ CHÍNH LÀ CÁI Ý NGHĨA NHẤT TRONG CUỘC ĐỜI NÀY.
Tại sao? Nói như vậy không có nghĩa là tôi kêu các vị chán đời, nhảy lầu, sờ dây điện,… không phải.
Tiếp tục làm cha, làm mẹ, làm chồng, làm vợ, tiếp tục sống, đi tu được thì tu, còn không tiếp tục sống ở ngoài, không có gì hết, nhưng với tâm niệm thường trực : MỌI THỨ DO DUYÊN MÀ CÓ RỒI CŨNG DO DUYÊN MÀ MẤT ĐI. Với nhận thức thường trực như vậy trước thị phi, trước những cái mất và được, trước vinh nhục, phù trầm, danh hư, tiêu trưởng,… thoải mái. An lạc. An lạc ngay bây giờ, và nếu đủ duyên, chứng thánh ngay bây giờ. Và, Pháp môn Tứ Niệm xứ là gì? Pháp môn Tứ Niệm Xứ là hành trình ta sống thường trực với sự tỉnh thức của chánh niệm, với sự nhận thức của trí tuệ: Chuyện đầu tiên, BIẾT RÕ MỌI THỨ ĐANG ĐIỄN RA và BIÉT RÕ THỨ ĐANG DIỄN RA ĐÓ LÀ CÁI GÌ? Biết rõ How & What. Biết cái gì? Biết thân tâm này đang ra sao và cái đang diễn ra đó nó là cái gì ? Chỉ liên tục sống như vậy.
Vẫn tiếp tục lái xe, vẫn tiếp tục đi làm, vẫn tiếp tục là chồng, là cha, là vợ, là con, vẫn bình thường, tiếp tục. Nhưng luôn luôn trong nhận thức Biết rõ: Mình làm cái gì mình biết rõ. Đi đứng, ăn uống, nhai nuốt, nói cười, buồn vui, thiện ác. Biết. Biết cái đó nó đang diễn ra. Biết. Biết: Mọi thứ do duyên mà có rồi cũng mất đi. Thường trực sống như vậy. Sẽ có ngày các vị ngộ ra chữ: Tại sao nó vô nghĩa?
Nó chỉ hoạt động để sống và sống để hoạt động. Hoạt động nó chẳng dẫn về đâu hết. Nó chẳng về đâu hết. Tại vì tự mình ngồi mình tự dựng ra mục đích cao siêu: Tui là một người chồng thì tui phải có khả năng lo cho vợ, tui là một người cha phải có khả năng lo cho con. Tôi phải là người vợ thì phải lo cho chồng, tôi là một người mẹ thì phải lo cho con, tôi là một người con thì phải lo cho bố mẹ ông bà,… Mình nghĩ đó là trách nhiệm, cộng với những nụ cười, niềm vui nho nhỏ thỉnh thoảng xen vào. Rồi cộng với cái TÔI: Tôi được vui, Tôi hoàn tất trách nhiệm,… những cái đó là Của Tôi, Chồng Tôi ok, Vợ Tôi ok, Con tôi ok, Nhà Tôi ok,… Thỉnh thoảng thôi, nó xen một vài niềm vui thì lấy mặt mũi của cái tôi giả tưởng đó cộng với một vài niềm vui lai rai, cộng lại thành ra mục đích sống.
Chứ thật ra nó tẻ nhạt vô cùng. Cứ thử đi. Làm hết trách nhiệm người chồng cuối cùng sao ? Một nó không chết thì nó lẫn. 90 không lẫn thì 100, cũng lẫn, lúc đó dòm ngơ ngơ ngáo ngáo, làm vợ tiếp tục, làm mẹ đi, tiếp tục sống sung sướng hay đau khổ đi, 90 năm lẫn, không thì 100 lẫn, 110, 120,… nó lẫn, còn không nó chết trước khi nó lẫn.
Coi như chung cục đời sống là sự tẻ nhạt. Bao nhiêu cái mình dệt mộng vì mình còn sinh lực, mình còn tuổi trẻ, mình còn sức sống. Mình thấy nó hay, nó đẹp. Chứ nói cho rốt ráo, đời sống chỉ là vô nghĩa, tẻ nhạt, động cơ thúc đẩy là do mình tưởng, mình nghĩ ra thôi.
Và, Tu tứ niệm xứ là sao ? TU TỨ NIỆM XỨ LÀ CƠ HỘI ĐỂ MÌNH QUAN SÁT MÌNH NHƯ MÌNH QUAN SÁT NGƯỜI KHÁC.
Có nhiều chuyện lạ lắm.
Các vị nhìn người khác rõ hơn chuyện mình. Chuyện người thì sáng, chuyện mình thì quáng (đui) là vậy.
Các vị quan sát đời sống người khác các vị thấy nó nản lắm. Đi làm để sống, sống để đi làm, đi làm để sống, sống để đi làm, … tới phiên mình thì mình thấy ok, vui quá. Lâu lâu cuối tuần có bạn bè tới, đi câu cá, ăn nhậu, camping rồi karaoke, đánh bài tùm lum hết, mình thấy vui. Con đi học, có bằng cấp, tốt nghiệp ra trường, có công việc làm. Vợ vui chồng vui, mình thấy nhà vui. Đó là chuyện của mình. Chứ còn chuyện người khác mình thấy nó kỳ lắm. Mình thấy nó tẻ nhạt.
Lớn lên, gái thì lấy chồng, trai thì lấy vợ, rồi cũng biền biệt mỗi đứa đi một phương, rồi trong nhà chỉ có 2 vợ chồng. Mà đó là một bi kịch bắt buộc. Nó là bi kịch tất yếu, đương nhiên, cố nhiên, mặc nhiên, hiển nhiên và cứ ráng gượng. Có nhiều người họ gượng cho đến tuổi già luôn. Vô minh ù lì tới già. Ráng tới có tuổi già, có cháu ngoại cháu cố, thấy tụi nó về quần tụ, vui vẻ, hoành tráng mình tưởng là vui chứ ngồi ngẫm lại đi. Nó ồn chịu không nổi.
Tôi kể hoài câu chuyện.
Anh chàng đó làm biếng lắm, ăn rồi cứ lên võng ngậm cây tăm, coi báo, rồi bố mẹ mới mắng nói : Giờ mày không làm lụng làm gì có vợ con ? phải có làm lụng, có vợ con, mới có gia đình, chớ giờ mày cứ đà này về già tăm xỉa răng cũng không có người đưa nữa.
Ảnh nghe ảnh hoảng hồn, ảnh ráng đi làm. Ảnh có vợ, đẻ ra bầy con, rồi từ từ ảnh có cháu ngoại, cháu cố. Rồi từ từ, ảnh 90 tuổi, ảnh vô nằm trong phòng ảnh nghe con nít nó hét ở ngoài, con cháu 4 thế hệ nó ở ngoài nó hét, rồi nó karaoke, nó nhậu nhẹt, nó gây lộn, dưới bếp bằm bằm xắt xắt, nhà hai mươi mấy mạng, bốn thế hệ. Ổng 90 tuổi, nằm trong phòng, ổng mới nhớ lại lời xưa : « Trời ơi, chỉ vì cái tăm xỉa răng má nói ngày xưa mà bây giờ cuộc đời của con nó tan nát như thế này »
Đến một lúc nào đó, mình thèm : Đi đứng tay chân không đau, tối ngủ không đái dầm, ban ngày lúc nào muốn nghe tiếng động thì nghe, muốn iem thì nó êm. Chỉ thèm có nhiêu đó thôi.
Bởi tôi nhớ, có 2 thằng bạn sinh viên. Lâu ngày không gặp nhau. Lúc ra trường hết gặp rồi. Bữa đó gặp lại nhau. Thằng có vợ thằng không có vợ. Thằng Tèo, hỏi thằng Tí : Ủa, giờ mày vẫn còn một mình hả ? - Ờ, còn một mình.
+ Mày nghĩ sao ? Tao mày bằng tuổi nhau mà tao 2 đứa, mày giờ còn một mình.
- Tao thấy mấy ông cụ, tao ngán quá. Tao thấy mấy ông cụ tuổi già con cháu lùm đùm, tao ngán. Tao thấy mày có vợ tao ngán. Đàn bà shopping, nói nhiều, bà tám, buôn dưa lê,.. tao sợ lắm. Tao muốn kiếm con vợ đẹp, khi nào mình muốn nó cười nó cười, muốn nó nín cười là nó nín, muốn nó nói là nó nói, muốn nó im là nó im. Mà thứ đàn bà đó kiếm sao ra?
Thằng kia suy nghĩ nói: Được, có. Mày mua cái ti vi là có thôi.
Sẽ có một ngày trong đời, mình thèm lắm quý vị. Mình thèm được yên. Thèm không thấy ai hết.
Tôi ở một mình, tôi đâu có vợ con. Tôi trên núi nè. Mà trời ơi, chắc có mấy mạng nó vô room này nó nghe, nó giận tôi lắm, mà tôi cũng nói luôn. Họ lên, họ thăm mình cũng cảm kích lắm. Họ nấu cho bữa ăn. Tôi giả định đi, vui 3 mà bực, phiền lên tới 7 lận. Dễ sợ. Thấy vui vậy đó, mà được có 3 à. Muốn họ về, mà các vị biết.
Tôi ở dưới triền núi, nó có con dốc lên, có mấy bậc thang. Mà các vị biết không? Tôi thề trước vong linh của mẹ tui. Tui chưa bao giờ tui nhìn ra con dốc đó mà trông đợi khách tới bằng niềm vui như là tui nhìn con dốc đó khi khách về.
Cũng con dốc đó. Có bữa tôi nghĩ tôi giật mình. Tức là, con dốc đó chuyên môn là tôi nhìn khi khách đi không à. Tôi sợ họ quay trở lại, họ bỏ quên đồ, mà cứ quên hoài. Hồi thì quên cái áo, hồi thì quên cái dây sạc phone, hồi quên cái nón, cứ quên cái này cái kia vậy đó. Mà tôi nói, họ đi tôi mừng muốn chết. Thiệt. Không có người khách nào đi tôi không mừng.
Bởi, tôi nhớ Tây có câu thế này: Thương gì thì thương mà ở 3 ngày nó sình.
Cái đó đúng.
Thương gì thương nhưng ở với nhau 3 ngày là nó sình. Nó nản lắm. Thí dụ, tôi qua bên Úc, về Brisbane, thằng cha Nhân mừng lắm, nhưng tôi nói trước, 3 bữa nó sình à.
Cứ đi ra, đi vô, xài chung cầu là nó gớm chết. Tôi gớm lắm. Xài chung toa let nó gớm. Mình đâu phải gia thế, sang trọng, thượng lưu, quý tộc,… No. No. Nhưng nó ngộ. Ở một mình nó quen rồi. Xài chung toa let, xài chung sink la-va-bô nó sợ lắm. Rồi ly tách, muỗng nĩa,… nó không thoải mái. Chưa kể giờ có vụ xơ gan, covid,… tùm lum chưa kể vụ bịnh đó, chỉ kể khoản xài chung là mình thấy ớn rồi.
Họ đi vô, rồi họ mới đi ra, mình đi vô mình cũng ngán, mùi người nó cũng phảng phất ở trỏng. Mình cũng vậy, trong đó mình mới đi ra chắc họ đi vô họ cũng gớm. Người mà. Mình không biết nó vô làm gì nhưng đại khái nó vô xong nó đi ra, xong mình vô sau là mình thừa kế di sản bầu không khí đó.
Cho nên, nó nản dữ lắm.
Có thấy cái đó mới thấy: Sẽ có một ngày thế giới này nó toàn là đồ nãy giờ tôi nói không. Nó toàn là cái đó không à. Do mình sống trong ảo giác, sống thơ ngây chết dại khờ nên mình không nghĩ được rằng Phật nói đúng.
Phật nói: “Làm gì thì làm, buông hết đi con. Ta biết cả khu rừng mà điều ta dạy cho con chỉ là dạy con đường ra rừng thôi.”
Mà mình cũng vậy. Mình có sở hữu bao nhiêu. Có thích, có ghét bao nhiêu, có trưởng thành bao nhiêu, có thích có ghét bao nhiêu, có học hành bao nhiêu, mình có có được bao nhiêu thứ thì chung cuộc vẫn là cái buông.
Bởi vì, thế giới có 2 niềm vui : Niềm vui có và niềm vui không. Đau khổ cũng vậy. Có bao nhiêu thứ đau khổ nó chỉ gom lại có 2 : Đau khổ vì có gì đó, và đau khổ vì không có cái gì đó. Hạnh phúc cũng có 2 thứ: Hạnh phúc vì có cái gì đó và hạnh phúc vì không có cái gì đó.
Khi không biết Phật pháp, mình chỉ biết: Hạnh phúc vì có cái gì đó, có cái này, có cái kia.
Học Phật pháp rồi mình biết có hạnh phúc thứ 2 : Hạnh phúc vì không có gì đó.
Tất cả những gì mình có đều, tôi thề độc, là nó đều có hệ lụy gắn liền : Đó là tình yêu, là tài sản, là danh dự, là mặt mũi, là sĩ diện, là quyền lực, là sức khỏe, là nhan sắc, …. Tất thảy những thứ đó, hễ có là nó có hệ lụy. Nó như đồng tiền nó có 2 mặt. Cái gì cũng 2 mặt. Cái ngán nhất là: MÌNH PHẢI TRẢ GIÁ CHO MẶT CÒN LẠI. Cái đó là cái ngán ngẩm nhất.
Tôi không hề có ý làm cho bà con bữa nay nghe bài giảng về chán đời buông xuôi. Không phải!
Cứ tiếp tục sống lạc quan, tích cực, năng động, nhưng luôn trong một nhận thức thường trực rằng: Ta đang cõng cục nợ đi giữa đời. Có điều, Ta cõng như thế nào để mình được an lạc, người khác an lạc, đời này an lạc, đời sau an lạc, và nếu có cứu cánh giải thoát thì với kiểu sống này mình có thể dự phần.
Còn mình sống thế nào đó mà bản thân không được an lạc, người chung quanh không được an lạc, và giả dụ như có kiếp sau, tiếp tục không an lạc, và, nếu như có một cứu cánh cao nhất để nghĩ về, để hướng tới thì mình cũng không đủ tiêu chuẩn, không đủ điều kiện để vươn tới, để với tới thì tệ quá.
Cho nên, chung cục lại thì Phật dạy: SỐNG LÀ CHỌN LỰA. Đời sống là chọn lựa. Ta có cả một rừng mà ta bỏ hết, ta chỉ dạy cho các con có một nắm tay thì các con cũng phải ghi nhớ như vậy. Trong nắm tay ta để lại đó, coi cái gì hợp với mình nhất, theo đuổi nó. Đó là trong nắm tay của Ngài để lại đó nha.
Còn những gì mình có, có thể giả định nó như là cả một khu rừng đi : Nhan sắc, sức khỏe, tình yêu, tiếng tăm, quyền lực, quan hệ xã hội,… giả định nó là khu rừng, thì mình cũng chỉ nên ưu tiên những gì thực sự cần thiết. Nên phân biệt cái thích & cái cần.
Tôi nói hoài cái này. Phân biệt cái mình thích & cái mình cần. Đa phần cái mình thích nhiều hơn cái mình cần, và, từ đó, cái làm mình khổ cũng đa phần là cái mình thích, chứ không phải cái mình cần.
Tu hành là phân biệt cái mình thích với cái mình cần. Đó là đã đi được hết 2/3 con đường rồi.
Ok. Mừng quá. Nghỉ rồi. Chúc các vị một ngày vui. Đừng ham nghe nhiều. Nghe đủ, nghe cần. Cần và Đủ thôi. Chứ còn nhiều nó thừa. Chúc các vị một ngày vui và hẹn lại tuần sau./.
Mục lục các bài giảng
(Hết)
https://www.youtube.com/watch?v=WRODVSF26ZQ
« Tôi rất yêu những ngày nhiều nắng, nhưng nếu trời không nắng cũng không sao » Cái dạng này là dạng huề vốn.
Mà không phải. Bài kinh này không phải bài kinh huề vốn, bài kinh này sâu lắm. Có nghĩa là. Ngài dạy mình phải cẩn trọng.
Trí tuệ như Ngài , Ngài biết cả khu rừng mà khi Ngài dạy Ngài lọc ra có chừng đó thôi, chỉ một nắm tay thôi. Thì mình cũng vậy, từ kiến thức, thời gian, công sức, bao nhiêu thứ mình đang sở hữu chỉ nên ưu tiên cho cái gì phải dựa trên tiêu chí : Đem lại lợi ích cho mình, cho người, đời này, kiếp sau, và nó hỗ trợ lý tưởng giải thoát nếu cái đó là có.
Và, cái đặc biệt nhất, có người thắc mắc : Tại sao tui sống tui có nhà cửa vợ chồng con cái, vui rồi. Mắc chứng gì tôi phải đi đến với đạo ? Tại sao mà tôi phải cầu giải thoát, giải thoát cái gì ? Trong khi đời sống này nó quá perfect, quá hoàn hảo mà giải thoát cái gì nữa ?
Tôi chỉ gợi ý chuyện nhỏ thôi.
Anh thấy cuộc đời nó ra sao mà anh thấy nó hoàn hảo ? Và, cẩn trọng, trong kinh Phật nói thế này.
Tùy thuộc túc duyên, trình độ của mình mà mình thấy thế giới ra sao. Chính trình độ, nó dẫn tới thái độ. Và, nếu có người hỏi tôi tại sao học Phật pháp ? Tại sao họ phải học Phật pháp ?
Thì tôi sẽ gợi ý một điều, và tôi mong mấy bà con đang nghe, thích hay không thì mặc xác nhưng hãy ghi nhận câu trả lời này.
Nếu có ai hỏi tôi : Tại sao phải học Phật pháp ?
Tôi sẽ trả lời : The world is what you see = Thế giới này chỉ là cái gì anh nhìn thấy thôi.
Câu này không biết có hiểu không?
Người mù bẩm sinh thì thế giới này đối với họ chỉ là cái gì ngửi được, nghe được, rờ được, nếm được, ngoài ra ba cái hình ảnh màu sắc, hình dáng,… dẹp dẹp. Đui bẩm sinh mà. Còn đối với người điếc bẩm sinh thì thế giới này là đủ thứ trừ âm thanh. Nó không hề biết thế giới này có cái gọi là âm thanh, tiếng động. Nó không biết. Xong chưa?
Như vậy thì: Thế giới này là gì ? Tùy thuộc khả năng cảm nhận của chúng ta. Và, tại sao chúng ta phải học Phật pháp? Vì, Phật pháp cung cấp cho chúng ta MỘT CÁCH NHÌN KHÁC VỀ THẾ GIỚI. Một cách nhìn mà NẾU KHÔNG CÓ PHẬT PHÁP TA KHÔNG TÀI NÀO NGHĨ RA.
Thử đi. Nếu mình là một con người, con người đúng nghĩa.
Ngoài đói ăn, khát uống, giao phối và tự vệ thì mình phải có nhu cầu thứ tư là Tư duy. Chứ còn đa phần, chỉ có 4 thứ nhu cầu: Đói ăn, khát uống, giao phối và phản vệ (phản ứng & tự vệ). Đa phần là chỉ có bao nhiêu đó.
Lụm bằng cấp chỉ là cần câu cơm thôi, lấy cái đó đi kiếm cơm. Lấy cái bằng cấp treo lên cứ tưởng mình là trí thức, trong khi đầu mình chỉ quẩn quanh 4 thứ : Ăn, ngủ, giao phối, phản vệ. Bốn cái phản ứng này hoàn toàn có thể tìm thấy ở một con thú.
Mình tưởng mình là con người, mình quần là áo lụa, nhà cửa, xe cộ, vợ chồng, con cái trí thức, bằng cấp, học vị, học hàm từa lưa hết, mình tưởng mình ngon mà thật ra mình chỉ sống trong 4 thứ: Đói ăn, khát uống, giao phối, phản vệ. Mà bốn thứ này nó y chang con thú. Con sóc, con chuột, con rắn, con mèo, nó đi kiếm ăn theo cách của nó, còn mình sang hơn. Mình đi kiếm ăn bằng bằng cấp, bằng phòng mạch của bác sĩ, văn phòng của luật sư, bằng văn phòng của người môi giới nhà đất,… mình tường mình sang thật ra đó là kiếm ăn. No more. Không có gì thêm nữa. Chỉ vậy thôi.
Cho nên, ngoài 4 nhu cầu căn bản của một động vật, đó là: Đói ăn, khát uống, giao phối truyền giống và phản vệ, nó còn có suy tư. Suy tư gì? Suy tư về bản chất của đời sống, Mình là cái gì trong vũ trụ này? Ở đâu mình tới? Mình sẽ về đâu? Ngay bây giờ mình phải làm gì ? Lẽ nào ý nghĩa của đời sống chỉ là có chừng đó thôi? Chỉ là : Ăn, uống, giao phối truyền giống và phản vệ hay sao?
Mà đa phần, phần đó họ không có màng. Họ nói mệt lắm.
Cách đây không lâu, có cha đến học đây, cha nghe tôi giảng xong cha hỏi câu tui hết hồn: Đạo gì mà nói vòng vòng thấy đời khổ quá, không có gì ngoài ra.
Đúng. Thế giới này chỉ có Khổ thôi.
Nhưng Khổ có 2 nghĩa : Khổ bản chất & khổ cảm giác.
Khổ cảm giác : những gì thân tâm khó chịu, đau đớn, sợ hãi, bức bối, phiền phức, là khổ cảm giác.
Khổ cảm giác : Cái gì bất toàn, bất trắc thì cái đó gọi là khổ bản chất. Thí dụ, giờ mình thấy một thằng đang chích choác, nhậu nhẹt, nhảy đầm, trai gái, nghiện ngập, bài bạc,… mình thấy nó sướng thiệt, nhưng mình hiểu rằng: Hiện giờ nó không có khổ cảm giác nhưng nó đang sống trong khổ bản chất. Vì sao? Vì KHỔ BẢN CHẤT LÀ CÁI NỀN CHO KHỔ CẢM GIÁC. Nó là cái nền của bất trắc, bất toàn. Vì sống kiểu đó là một là đổ bệnh, hai là nợ nần, ba là tai tiếng, bốn là mất uy tín, năm là sự nghiệp tan hoang. Càng nói càng banh chành. Cho nên, đó là khổ bản chất.
Cho nên, đói nghèo, bệnh tật, đó là khổ cảm giác. Nhưng SỰ CÓ MẶT TRONG CUỘC ĐỜI NÀY LÀ KHỔ BẢN CHẤT. Nó là cái nền cho bao nhiêu cái khổ khác.
Chỉ vì mình mang cục thịt mấy chục ký này bao nhiêu cái hệ lụy được sản sinh, được khởi sinh từ đó. Từ chuyện mình có cục này, nó mới có chuyện thị phi, khen chê, chửi rủa, tự ái, bị tổn thương, bị xúc phạm, vì có cái cục thịt này nè, mà nó mới có chuyện hờn giận, căm tức, ngủ không được, bị suy nhược thần kinh, bị bao tử, bị tim mạch, bị hô hấp, bị tiêu hóa, bị bài tiết,… tùm lum hết. Bao nhiêu chuyện, bao nhiêu vấn đề từ cái cục nợ mấy chục ký này.
Chính vì có cục này nó mới có tai nạn, xe cộ, nó mới có té, mới có thương tích, nó mới có máu me. Rồi có cục này nó mới có tuổi già, mới có các chứng nan y, chính cục này nó mới có cái chết, nó mới có những giây phút cận tử ngáp ngáp mà không chịu chết, vì cục này mới có nằm mấy năm trời tiêu tiểu tại chỗ hôi rình, khai ngấy. Vợ chồng con cái ngó lơ.
Tôi nói cái đó hoài. Bởi vì, khó nói lắm các vị. Bây giờ các vị nằm xuống một cái. Sáng ngủ dậy, nó không chịu chết, mà nó chơi nửa bên mà không nghe lời là các vị nhìn nó nản lắm. Vợ mình, chồng mình, con mình, cái mình, cháu chắt, chút chít, chót chét mình còn có tiền thì nó còn dòm dòm chứ không có tiền thì thông cảm đi, nằm đó cho chết. Mà tui nói thiệt người đó là tui nè.
Tui tới tui thăm mà tui thấy ông Kiên, ông Nhân nè, mà ông Kiên tui biết trong nhà băng ổng có vài triệu thì tôi ráng tôi xin xin, biết đâu thẳng chả nhí nhí cho mình chút. Còn thằng cha Kiên, trời đất ơi, sống bằng tiền trợ cấp xã hội, vợ thằng chả, cô Lệ giờ đi theo ai mất tiêu, đứa con biệt xứ nghe nói có đứa đi Mỹ, có đứa đi về Việt nam, còn ông Kiên giờ nằm hôi rình, khai ngấy, ngáp ngáp, tui tới nước miếng chảy vậy nè. Nhờ tui lấy dùm ly nước. Ngứa quá không biết làm sao, nói sư gãi dùm. Chắc tui thăm chả được chừng lần thôi là coi như ngàn năm mây trắng bay về Vũ Hán theo Thôi Hiệu, lên Hoàng Hạc Lâu chứ không bao giờ mà chim hạc quay trở lại nữa. Nó ngán dữ lắm. Mà thuở nào chàng còn sung sức, vô mở lớp làm MC, làm admin tùm lum tà la đủ thứ giờ nằm liệt một chỗ, vợ bỏ, con đi, …. Dễ sợ như vậy. Kinh khủng lắm.
Giờ này chưa. Giờ còn ngon lắm. Thấy đời còn màu hồng. Đã lắm.
Cho nên. Mình mới quay trở lại bài kinh Siṁsapā.
SỐNG LÀ PHẢI NHẮM ĐẾN CÁI GÌ LÀ CỐT LÕI MỚI CÓ Ý NGHĨA. MẶC DÙ ĐỜI SỐNG LÀ VÔ NGHĨA NHƯNG THẤY ĐƯỢC CÁI VÔ NGHĨA ĐÓ THÌ CHÍNH ĐÓ LÀ VIỆC LÀM Ý NGHĨA NHẤT CỦA CUỘC ĐỜI NÀY.
Không biết câu nói này các vị có hiểu không?
Thấy được đời sống này vô nghĩa. Thì cái thấy đó là cái ý nghĩa nhất cuộc đời của mình.
Nếu các vị hỏi tôi: Sư ơi, người Phật tử sống phải có ý nghĩa, phải có lợi ích phải không sư? – Đúng.
Theo sư, sống như thế nào là đời sống có ý nghĩa? Tôi nói: Sống có ý nghĩa nhất là : CHIÊM NGHIỆM THƯỜNG TRỰC ĐỂ THẤY RẰNG: MỌI THỨ LÀ VÔ NGHĨA. THẤY NÓ LÀ VÔ NGHĨA ĐÓ CHÍNH LÀ CÁI Ý NGHĨA NHẤT TRONG CUỘC ĐỜI NÀY.
Tại sao? Nói như vậy không có nghĩa là tôi kêu các vị chán đời, nhảy lầu, sờ dây điện,… không phải.
Tiếp tục làm cha, làm mẹ, làm chồng, làm vợ, tiếp tục sống, đi tu được thì tu, còn không tiếp tục sống ở ngoài, không có gì hết, nhưng với tâm niệm thường trực : MỌI THỨ DO DUYÊN MÀ CÓ RỒI CŨNG DO DUYÊN MÀ MẤT ĐI. Với nhận thức thường trực như vậy trước thị phi, trước những cái mất và được, trước vinh nhục, phù trầm, danh hư, tiêu trưởng,… thoải mái. An lạc. An lạc ngay bây giờ, và nếu đủ duyên, chứng thánh ngay bây giờ. Và, Pháp môn Tứ Niệm xứ là gì? Pháp môn Tứ Niệm Xứ là hành trình ta sống thường trực với sự tỉnh thức của chánh niệm, với sự nhận thức của trí tuệ: Chuyện đầu tiên, BIẾT RÕ MỌI THỨ ĐANG ĐIỄN RA và BIÉT RÕ THỨ ĐANG DIỄN RA ĐÓ LÀ CÁI GÌ? Biết rõ How & What. Biết cái gì? Biết thân tâm này đang ra sao và cái đang diễn ra đó nó là cái gì ? Chỉ liên tục sống như vậy.
Vẫn tiếp tục lái xe, vẫn tiếp tục đi làm, vẫn tiếp tục là chồng, là cha, là vợ, là con, vẫn bình thường, tiếp tục. Nhưng luôn luôn trong nhận thức Biết rõ: Mình làm cái gì mình biết rõ. Đi đứng, ăn uống, nhai nuốt, nói cười, buồn vui, thiện ác. Biết. Biết cái đó nó đang diễn ra. Biết. Biết: Mọi thứ do duyên mà có rồi cũng mất đi. Thường trực sống như vậy. Sẽ có ngày các vị ngộ ra chữ: Tại sao nó vô nghĩa?
Nó chỉ hoạt động để sống và sống để hoạt động. Hoạt động nó chẳng dẫn về đâu hết. Nó chẳng về đâu hết. Tại vì tự mình ngồi mình tự dựng ra mục đích cao siêu: Tui là một người chồng thì tui phải có khả năng lo cho vợ, tui là một người cha phải có khả năng lo cho con. Tôi phải là người vợ thì phải lo cho chồng, tôi là một người mẹ thì phải lo cho con, tôi là một người con thì phải lo cho bố mẹ ông bà,… Mình nghĩ đó là trách nhiệm, cộng với những nụ cười, niềm vui nho nhỏ thỉnh thoảng xen vào. Rồi cộng với cái TÔI: Tôi được vui, Tôi hoàn tất trách nhiệm,… những cái đó là Của Tôi, Chồng Tôi ok, Vợ Tôi ok, Con tôi ok, Nhà Tôi ok,… Thỉnh thoảng thôi, nó xen một vài niềm vui thì lấy mặt mũi của cái tôi giả tưởng đó cộng với một vài niềm vui lai rai, cộng lại thành ra mục đích sống.
Chứ thật ra nó tẻ nhạt vô cùng. Cứ thử đi. Làm hết trách nhiệm người chồng cuối cùng sao ? Một nó không chết thì nó lẫn. 90 không lẫn thì 100, cũng lẫn, lúc đó dòm ngơ ngơ ngáo ngáo, làm vợ tiếp tục, làm mẹ đi, tiếp tục sống sung sướng hay đau khổ đi, 90 năm lẫn, không thì 100 lẫn, 110, 120,… nó lẫn, còn không nó chết trước khi nó lẫn.
Coi như chung cục đời sống là sự tẻ nhạt. Bao nhiêu cái mình dệt mộng vì mình còn sinh lực, mình còn tuổi trẻ, mình còn sức sống. Mình thấy nó hay, nó đẹp. Chứ nói cho rốt ráo, đời sống chỉ là vô nghĩa, tẻ nhạt, động cơ thúc đẩy là do mình tưởng, mình nghĩ ra thôi.
Và, Tu tứ niệm xứ là sao ? TU TỨ NIỆM XỨ LÀ CƠ HỘI ĐỂ MÌNH QUAN SÁT MÌNH NHƯ MÌNH QUAN SÁT NGƯỜI KHÁC.
Có nhiều chuyện lạ lắm.
Các vị nhìn người khác rõ hơn chuyện mình. Chuyện người thì sáng, chuyện mình thì quáng (đui) là vậy.
Các vị quan sát đời sống người khác các vị thấy nó nản lắm. Đi làm để sống, sống để đi làm, đi làm để sống, sống để đi làm, … tới phiên mình thì mình thấy ok, vui quá. Lâu lâu cuối tuần có bạn bè tới, đi câu cá, ăn nhậu, camping rồi karaoke, đánh bài tùm lum hết, mình thấy vui. Con đi học, có bằng cấp, tốt nghiệp ra trường, có công việc làm. Vợ vui chồng vui, mình thấy nhà vui. Đó là chuyện của mình. Chứ còn chuyện người khác mình thấy nó kỳ lắm. Mình thấy nó tẻ nhạt.
Lớn lên, gái thì lấy chồng, trai thì lấy vợ, rồi cũng biền biệt mỗi đứa đi một phương, rồi trong nhà chỉ có 2 vợ chồng. Mà đó là một bi kịch bắt buộc. Nó là bi kịch tất yếu, đương nhiên, cố nhiên, mặc nhiên, hiển nhiên và cứ ráng gượng. Có nhiều người họ gượng cho đến tuổi già luôn. Vô minh ù lì tới già. Ráng tới có tuổi già, có cháu ngoại cháu cố, thấy tụi nó về quần tụ, vui vẻ, hoành tráng mình tưởng là vui chứ ngồi ngẫm lại đi. Nó ồn chịu không nổi.
Tôi kể hoài câu chuyện.
Anh chàng đó làm biếng lắm, ăn rồi cứ lên võng ngậm cây tăm, coi báo, rồi bố mẹ mới mắng nói : Giờ mày không làm lụng làm gì có vợ con ? phải có làm lụng, có vợ con, mới có gia đình, chớ giờ mày cứ đà này về già tăm xỉa răng cũng không có người đưa nữa.
Ảnh nghe ảnh hoảng hồn, ảnh ráng đi làm. Ảnh có vợ, đẻ ra bầy con, rồi từ từ ảnh có cháu ngoại, cháu cố. Rồi từ từ, ảnh 90 tuổi, ảnh vô nằm trong phòng ảnh nghe con nít nó hét ở ngoài, con cháu 4 thế hệ nó ở ngoài nó hét, rồi nó karaoke, nó nhậu nhẹt, nó gây lộn, dưới bếp bằm bằm xắt xắt, nhà hai mươi mấy mạng, bốn thế hệ. Ổng 90 tuổi, nằm trong phòng, ổng mới nhớ lại lời xưa : « Trời ơi, chỉ vì cái tăm xỉa răng má nói ngày xưa mà bây giờ cuộc đời của con nó tan nát như thế này »
Đến một lúc nào đó, mình thèm : Đi đứng tay chân không đau, tối ngủ không đái dầm, ban ngày lúc nào muốn nghe tiếng động thì nghe, muốn iem thì nó êm. Chỉ thèm có nhiêu đó thôi.
Bởi tôi nhớ, có 2 thằng bạn sinh viên. Lâu ngày không gặp nhau. Lúc ra trường hết gặp rồi. Bữa đó gặp lại nhau. Thằng có vợ thằng không có vợ. Thằng Tèo, hỏi thằng Tí : Ủa, giờ mày vẫn còn một mình hả ? - Ờ, còn một mình.
+ Mày nghĩ sao ? Tao mày bằng tuổi nhau mà tao 2 đứa, mày giờ còn một mình.
- Tao thấy mấy ông cụ, tao ngán quá. Tao thấy mấy ông cụ tuổi già con cháu lùm đùm, tao ngán. Tao thấy mày có vợ tao ngán. Đàn bà shopping, nói nhiều, bà tám, buôn dưa lê,.. tao sợ lắm. Tao muốn kiếm con vợ đẹp, khi nào mình muốn nó cười nó cười, muốn nó nín cười là nó nín, muốn nó nói là nó nói, muốn nó im là nó im. Mà thứ đàn bà đó kiếm sao ra?
Thằng kia suy nghĩ nói: Được, có. Mày mua cái ti vi là có thôi.
Sẽ có một ngày trong đời, mình thèm lắm quý vị. Mình thèm được yên. Thèm không thấy ai hết.
Tôi ở một mình, tôi đâu có vợ con. Tôi trên núi nè. Mà trời ơi, chắc có mấy mạng nó vô room này nó nghe, nó giận tôi lắm, mà tôi cũng nói luôn. Họ lên, họ thăm mình cũng cảm kích lắm. Họ nấu cho bữa ăn. Tôi giả định đi, vui 3 mà bực, phiền lên tới 7 lận. Dễ sợ. Thấy vui vậy đó, mà được có 3 à. Muốn họ về, mà các vị biết.
Tôi ở dưới triền núi, nó có con dốc lên, có mấy bậc thang. Mà các vị biết không? Tôi thề trước vong linh của mẹ tui. Tui chưa bao giờ tui nhìn ra con dốc đó mà trông đợi khách tới bằng niềm vui như là tui nhìn con dốc đó khi khách về.
Cũng con dốc đó. Có bữa tôi nghĩ tôi giật mình. Tức là, con dốc đó chuyên môn là tôi nhìn khi khách đi không à. Tôi sợ họ quay trở lại, họ bỏ quên đồ, mà cứ quên hoài. Hồi thì quên cái áo, hồi thì quên cái dây sạc phone, hồi quên cái nón, cứ quên cái này cái kia vậy đó. Mà tôi nói, họ đi tôi mừng muốn chết. Thiệt. Không có người khách nào đi tôi không mừng.
Bởi, tôi nhớ Tây có câu thế này: Thương gì thì thương mà ở 3 ngày nó sình.
Cái đó đúng.
Thương gì thương nhưng ở với nhau 3 ngày là nó sình. Nó nản lắm. Thí dụ, tôi qua bên Úc, về Brisbane, thằng cha Nhân mừng lắm, nhưng tôi nói trước, 3 bữa nó sình à.
Cứ đi ra, đi vô, xài chung cầu là nó gớm chết. Tôi gớm lắm. Xài chung toa let nó gớm. Mình đâu phải gia thế, sang trọng, thượng lưu, quý tộc,… No. No. Nhưng nó ngộ. Ở một mình nó quen rồi. Xài chung toa let, xài chung sink la-va-bô nó sợ lắm. Rồi ly tách, muỗng nĩa,… nó không thoải mái. Chưa kể giờ có vụ xơ gan, covid,… tùm lum chưa kể vụ bịnh đó, chỉ kể khoản xài chung là mình thấy ớn rồi.
Họ đi vô, rồi họ mới đi ra, mình đi vô mình cũng ngán, mùi người nó cũng phảng phất ở trỏng. Mình cũng vậy, trong đó mình mới đi ra chắc họ đi vô họ cũng gớm. Người mà. Mình không biết nó vô làm gì nhưng đại khái nó vô xong nó đi ra, xong mình vô sau là mình thừa kế di sản bầu không khí đó.
Cho nên, nó nản dữ lắm.
Có thấy cái đó mới thấy: Sẽ có một ngày thế giới này nó toàn là đồ nãy giờ tôi nói không. Nó toàn là cái đó không à. Do mình sống trong ảo giác, sống thơ ngây chết dại khờ nên mình không nghĩ được rằng Phật nói đúng.
Phật nói: “Làm gì thì làm, buông hết đi con. Ta biết cả khu rừng mà điều ta dạy cho con chỉ là dạy con đường ra rừng thôi.”
Mà mình cũng vậy. Mình có sở hữu bao nhiêu. Có thích, có ghét bao nhiêu, có trưởng thành bao nhiêu, có thích có ghét bao nhiêu, có học hành bao nhiêu, mình có có được bao nhiêu thứ thì chung cuộc vẫn là cái buông.
Bởi vì, thế giới có 2 niềm vui : Niềm vui có và niềm vui không. Đau khổ cũng vậy. Có bao nhiêu thứ đau khổ nó chỉ gom lại có 2 : Đau khổ vì có gì đó, và đau khổ vì không có cái gì đó. Hạnh phúc cũng có 2 thứ: Hạnh phúc vì có cái gì đó và hạnh phúc vì không có cái gì đó.
Khi không biết Phật pháp, mình chỉ biết: Hạnh phúc vì có cái gì đó, có cái này, có cái kia.
Học Phật pháp rồi mình biết có hạnh phúc thứ 2 : Hạnh phúc vì không có gì đó.
Tất cả những gì mình có đều, tôi thề độc, là nó đều có hệ lụy gắn liền : Đó là tình yêu, là tài sản, là danh dự, là mặt mũi, là sĩ diện, là quyền lực, là sức khỏe, là nhan sắc, …. Tất thảy những thứ đó, hễ có là nó có hệ lụy. Nó như đồng tiền nó có 2 mặt. Cái gì cũng 2 mặt. Cái ngán nhất là: MÌNH PHẢI TRẢ GIÁ CHO MẶT CÒN LẠI. Cái đó là cái ngán ngẩm nhất.
Tôi không hề có ý làm cho bà con bữa nay nghe bài giảng về chán đời buông xuôi. Không phải!
Cứ tiếp tục sống lạc quan, tích cực, năng động, nhưng luôn trong một nhận thức thường trực rằng: Ta đang cõng cục nợ đi giữa đời. Có điều, Ta cõng như thế nào để mình được an lạc, người khác an lạc, đời này an lạc, đời sau an lạc, và nếu có cứu cánh giải thoát thì với kiểu sống này mình có thể dự phần.
Còn mình sống thế nào đó mà bản thân không được an lạc, người chung quanh không được an lạc, và giả dụ như có kiếp sau, tiếp tục không an lạc, và, nếu như có một cứu cánh cao nhất để nghĩ về, để hướng tới thì mình cũng không đủ tiêu chuẩn, không đủ điều kiện để vươn tới, để với tới thì tệ quá.
Cho nên, chung cục lại thì Phật dạy: SỐNG LÀ CHỌN LỰA. Đời sống là chọn lựa. Ta có cả một rừng mà ta bỏ hết, ta chỉ dạy cho các con có một nắm tay thì các con cũng phải ghi nhớ như vậy. Trong nắm tay ta để lại đó, coi cái gì hợp với mình nhất, theo đuổi nó. Đó là trong nắm tay của Ngài để lại đó nha.
Còn những gì mình có, có thể giả định nó như là cả một khu rừng đi : Nhan sắc, sức khỏe, tình yêu, tiếng tăm, quyền lực, quan hệ xã hội,… giả định nó là khu rừng, thì mình cũng chỉ nên ưu tiên những gì thực sự cần thiết. Nên phân biệt cái thích & cái cần.
Tôi nói hoài cái này. Phân biệt cái mình thích & cái mình cần. Đa phần cái mình thích nhiều hơn cái mình cần, và, từ đó, cái làm mình khổ cũng đa phần là cái mình thích, chứ không phải cái mình cần.
Tu hành là phân biệt cái mình thích với cái mình cần. Đó là đã đi được hết 2/3 con đường rồi.
Ok. Mừng quá. Nghỉ rồi. Chúc các vị một ngày vui. Đừng ham nghe nhiều. Nghe đủ, nghe cần. Cần và Đủ thôi. Chứ còn nhiều nó thừa. Chúc các vị một ngày vui và hẹn lại tuần sau./.
Mục lục các bài giảng
(Hết)
⏱️
Diễn đàn tuy ảo, nhưng nghiệp quả có thật
Sư Toại Khanh (Giác Nguyên) Giảng Kinh
Diễn đàn tuy ảo, nhưng nghiệp quả có thật
Sư Toại Khanh (Giác Nguyên) Giảng Kinh