2020-02-28, 01:36 PM
Một buổi sáng trời trong veo. Những tia nắng yếu ớt đang cố vươn mình qua những đám mây để chiếu vào lòng đất. Dạo này ho nhiều nên mệt. Sáng nay đạp xe đạp xong quay về cơm ăn sáng mắm dưa. Chao ơi là ngon! Bao nhiêu năm rồi, dưa cà mắm muối vẫn là những món ăn đẫm vị quê hương và luôn khiến mình nhớ nhất.
Bên ngoài cửa sổ, hàng cây trước nhà vẫn đu đưa theo gió. Pha một ly trà gừng ấm, mở những bài tình khúc của Trịnh ... Và để cho cảm xúc trôi về một miền rất xa. Đã lâu lắm rồi mình không còn tìm về với Trịnh nữa. Trái tim đã biết tự vỗ về trong những ngày chới với chênh vênh.
12 năm trước, mình viết một bài tâm bút "Nói với anh về Trịnh" cho "người bạn" thuở xưa với rất nhiều những nỗi niềm. Hồi ấy mình nghe Trịnh nhiều tới nỗi nhiều người rất ngạc nhiên khi mà mình sống ở Mỹ bao lâu rồi mà lại không biết chút gì về nhạc Mỹ, lại cứ da diết hoài những lời của Trịnh. Để rồi không biết tự khi nào, nó thấm sâu vào đời sống hàng ngày của mình tự khi nào không hay. Với mình, cái hay trong những tình khúc của Trịnh là thông điệp “ký ức” và “sống chậm”. Có lẽ đó là lời giải thích cho lý do vì sao mình vẫn thích níu giữ mãi những ký ức đẹp ở bên mình dù năm tháng đã trôi qua tự rất lâu. Sống mỗi ngày thật chậm, để ngẫm nghĩ về đời sống, về những việc mình làm để cố gắng sống tốt hơn với chính bản thân mình và cả với những người xung quanh.
Năm 2013, trong căn bếp nhỏ ấm cùng của căn nhà trọ gần biển, mình đã từng ngồi hàng giờ để lật đi lật lại hơn những trang sách trong cuốn "Thư tình gửi một người" mà Trịnh viết người con gái mình thương thuở ấy. Và không hiểu sao, mình cứ nhớ hoài, nhớ mãi đoạn này:
"Anh chợt nghĩ rằng cuộc đời buồn bã như thế này sao chúng mình không tha thiết với nhau hơn. Những ai chưa bao giờ đi, chưa bao giờ sống qua nhiều nơi, sống qua những ngày mưa ngày nắng trên bao nhiêu vùng đất khác nhau, chưa bao giờ nhìn sâu vào bên sau của con người thì hẳn mới còn đua đòi vào những hời hợt nhạt nhẽo của đời sống được.
Bây giờ anh không còn làm người gác hải đăng, Ánh cũng thôi làm người mang lửa. Chúng mình làm sao níu cho được tay nhau trong suốt mùa Đông này?"
Không thể níu kéo mùa đông. Không thể níu kéo người tay nắm bàn tay ta nhưng chân vẫn muốn bước. Nhưng sự tử tế và lòng biết ơn về những ngày từng sống qua đời nhau. Thì hoàn toàn có thể! ...
PS: Một chút suy tư trong ngày sinh nhật của Trịnh ... Thôi không lãng xẹt nữa, giờ đi chuẩn bị nấu nồi bún chả cá Đà Nẵng đây. Chúc cả nhà cuối tuần vui vẻ và an lạc! 💕🌹💕
FB Như Biển 2/28/2020
Bên ngoài cửa sổ, hàng cây trước nhà vẫn đu đưa theo gió. Pha một ly trà gừng ấm, mở những bài tình khúc của Trịnh ... Và để cho cảm xúc trôi về một miền rất xa. Đã lâu lắm rồi mình không còn tìm về với Trịnh nữa. Trái tim đã biết tự vỗ về trong những ngày chới với chênh vênh.
12 năm trước, mình viết một bài tâm bút "Nói với anh về Trịnh" cho "người bạn" thuở xưa với rất nhiều những nỗi niềm. Hồi ấy mình nghe Trịnh nhiều tới nỗi nhiều người rất ngạc nhiên khi mà mình sống ở Mỹ bao lâu rồi mà lại không biết chút gì về nhạc Mỹ, lại cứ da diết hoài những lời của Trịnh. Để rồi không biết tự khi nào, nó thấm sâu vào đời sống hàng ngày của mình tự khi nào không hay. Với mình, cái hay trong những tình khúc của Trịnh là thông điệp “ký ức” và “sống chậm”. Có lẽ đó là lời giải thích cho lý do vì sao mình vẫn thích níu giữ mãi những ký ức đẹp ở bên mình dù năm tháng đã trôi qua tự rất lâu. Sống mỗi ngày thật chậm, để ngẫm nghĩ về đời sống, về những việc mình làm để cố gắng sống tốt hơn với chính bản thân mình và cả với những người xung quanh.
Năm 2013, trong căn bếp nhỏ ấm cùng của căn nhà trọ gần biển, mình đã từng ngồi hàng giờ để lật đi lật lại hơn những trang sách trong cuốn "Thư tình gửi một người" mà Trịnh viết người con gái mình thương thuở ấy. Và không hiểu sao, mình cứ nhớ hoài, nhớ mãi đoạn này:
"Anh chợt nghĩ rằng cuộc đời buồn bã như thế này sao chúng mình không tha thiết với nhau hơn. Những ai chưa bao giờ đi, chưa bao giờ sống qua nhiều nơi, sống qua những ngày mưa ngày nắng trên bao nhiêu vùng đất khác nhau, chưa bao giờ nhìn sâu vào bên sau của con người thì hẳn mới còn đua đòi vào những hời hợt nhạt nhẽo của đời sống được.
Bây giờ anh không còn làm người gác hải đăng, Ánh cũng thôi làm người mang lửa. Chúng mình làm sao níu cho được tay nhau trong suốt mùa Đông này?"
Không thể níu kéo mùa đông. Không thể níu kéo người tay nắm bàn tay ta nhưng chân vẫn muốn bước. Nhưng sự tử tế và lòng biết ơn về những ngày từng sống qua đời nhau. Thì hoàn toàn có thể! ...
PS: Một chút suy tư trong ngày sinh nhật của Trịnh ... Thôi không lãng xẹt nữa, giờ đi chuẩn bị nấu nồi bún chả cá Đà Nẵng đây. Chúc cả nhà cuối tuần vui vẻ và an lạc! 💕🌹💕
FB Như Biển 2/28/2020
