2018-02-13, 11:40 AM
(2018-02-12, 05:24 PM)caothang Wrote: Chị kia có tánh sợ ma. Một hôm đi làm về trể , trời nhá nhem tối làm nổi sợ ma trong chị tăng dần . Và rồi chị nghe có tiếng bước chân lẽo đẽo theo chị trên con đường vắng .... chi rảo bước và rồi chị chạy "như bị ma đuổi" cho đến lúc gặp được một người đi cùng đường chị mới hoàn hồn .
Chị vừa hổn hển vừa bắt chuyện .... "em mới bị ma rượt" .
Chị kia chỉ ồ một tiếng .
Chị hỏi tiếp , "chị có sợ ma hôn?"
Chị kia trả lời "hồi còn sống . tui cũng sợ ma lắm" .
Nghe xong chị nhìn qua và chị xỉu
ban đầu chị sợ con ma tưởng tượng
nổi sợ tăng dần và tới một mức nào đó , nó điều khiển chị
tuy vậy , sâu xa trong lòng, chị vẫn tìm cách chối bỏ nỗi sợ hãi này
đến khi gặp được người "sống" đi cùng đường thì chị đã có cớ để hết sợ ma
và rồi , khi biết được người kia không phải là người sống mà là "ma" , thì dẫu rằng con ma chưa hoặc không làm gì chị , chị vẫn gán ghép cho rằng gặp ma thì phải sợ cộng thêm đây đúng thật là ma .... cú sốc này vuợt quá sự chịu đựng của cái "tâm" và nó chỉ còn cách shut down cả thân và tâm = xỉu
trong từng diễn biến tâm lý trên , nếu không được huân tập sợ ma (nghe , kể , xem chuyện/truyện ma ...) và sống trong thực tại thì không có gì xảy ra
Thở ra nhẹ một kiếp người
Buông tay bỏ lại một đời phù vân
Buông tay bỏ lại một đời phù vân

